Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Ti Mệnh

Ti mệnh

司命

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

 九鹭非香

Thể loại: Huyền huyễn, tiên giới, hài, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Nguồn: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=1404152

Convert: nothing_nhh (TTV)

Nhân vật chính: Nhĩ Sanh & Trường Uyên

Độ dài: 60 chương + 3 Phiên ngoại

Dịch: QT

Edit: Phong Tử Y

Cảm ơn nàng ngocquynh520 đã giúp ta tìm các chương mới nhất của truyện !

Cám ơn nàng Hoa Di Khả đã giúp ta edit mấy chương nửa đầu truyện !

Cám ơn mọi người đã luôn ủng hộ !

Văn án

Nhĩ Sanh là một cô bé mồ côi.

Nàng nói, cả gia đình đều chôn dưới lòng đất, chính vì vậy nàng mới sống tùy tiện như thế.

Không ai để ý, không người vướng bận mới thực là tự do.

Nhưng, đó chỉ là những lời nàng tự an ủi bản thân.

Rồi đến ngày nọ, có một nam tử đột ngột xuất hiện trong cuộc sống của nàng.

Dắt tay nàng, cõng nàng đi, vì nàng đúc kiếm, dạy nàng viết chữ; vì nàng mà vui, thay nàng mà sầu.

Từ sau khi gặp người đó, nàng không còn tiếp tục sống vô pháp vô thiên như trước.

Một hồi sóng gió qua đi, nàng cho là bản thân cuối cùng cũng có thể cùng Trường Uyên ở bên nhau mãi mãi…

Hắn đột nhiên biến mất.

Tìm kiếm Trường Uyên dần trở thành mục tiêu lớn nhất trong cuộc đời Nhĩ Sanh.

Chỉ là…

Vật đổi sao dời, phù hoa lạc định…

“Nàng” từ trong giấc ngủ say bất chợt bừng tỉnh.

Mới biết, trên thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, mà Trường Uyên cũng vậy.

Phải chăng tất cả chỉ là một hồi thiên thu đại mộng của Ti Mệnh Tinh quân…

Tiết tử

Ti Mệnh[1], nắm giữ mệnh cách của vạn vật.

Nhưng nàng lại không có cách nào an bài vận mệnh của chính mình. Nếu nói là có ước nguyện, nguyện vọng lớn nhất của Ti Mệnh chính là có thể một lần chắp bút an bài cuộc sống của bản thân, trở thành một người bình thường.

Mơ mơ màng màng rơi vào trong Hỗn Độn. Nàng không biết đó là nơi nào, chỉ biết bốn bề xung quanh tối om, không thấy rõ bất cứ thứ gì.

Nàng chỉ biết nhắm chặt hai mắt, để bản thân tùy ý rơi xuống. Bỗng nhiên, lưng dường như đụng phải một bức tường cứng như sắt, cơ thể có lẽ đã đáp xuống thứ gì đó, không tiếp tục rơi xuống nữa. Vươn tay ra mò mẫm, nàng chỉ thấy đầu ngón tay truyền đến những tia lạnh buốt. Tường sắt hơi động một chút, nàng trấn định tinh thần, lập tức mở ra Thiên Nhãn.

Cách đó không xa lóe lên hai điểm sáng, ngay sau đó, bức tường sắt phía sau nàng cũng kịch liệt lay chuyển. Vận lực nhảy vụt lên, ở trên không trung nhìn xuống, cho dù là một người mơ hồ như nàng cũng không tránh khỏi hoảng sợ.

“Hố thần a.”

Sương khói mông lung quẩn quanh trong không gian, ở bên cạnh nàng là một con rồng đen rất lớn đang cuộn mình ngủ.

Rồng, thần vật thượng cổ sớm đã tịch diệt từ những năm tháng xa xưa.

Rồng đen tỉnh lại, thân mình cuộn tròn cũng dần giãn ra, khí phách khiến cho người người run rẩy lan tỏa xung quanh. Nó quay đầu nhìn về phía nữ tử đứng trước mắt, hỏi: “Kẻ nào?”

Hơi thở cuồng mãnh ép tới khiến nữ tử có chút bức bối, nhưng xưa nay vẫn luôn là người cậy mạnh cậy mạnh, nhìn sâu vào đôi mắt rồng, nàng thẳng lưng, ưỡn ngực nói: “Ti Mệnh tinh quân trên Cửu Trùng Thiên.”

“Ti mệnh?”

“An bài mệnh cách vạn vật.”

Rồng đen không nói gì chỉ đánh giá Ti Mệnh một hồi sau đó chợt gầm một tiếng dài, thanh âm hùng hậu chấn động cả một vùng không gian rộng lớn, khiến phổi Ti Mệnh như muốn nứt ra: “Trời sinh vạn vật, một kẻ nho nhỏ như ngươi lại mưu toan an bài mệnh cách vạn vật. Mệnh là do chính bản thân mình tạo nên, ta thực muốn chờ xem ngươi an bài vận mệnh ta thế nào.”

Ti Mệnh đưa tay lau đi vệt máu khô đọng bên khóe miệng, thành thực lắc đầu: “Bản lĩnh của ta không lớn như vậy. Nhưng dù không thể viết được mệnh cách của ngươi ta cũng biết, trên thế gian này sớm đã không còn rồng. Nơi này khí tức ngưng trệ, không có chút linh lực nào lưu động, căn bản giống như một nhà tù ngăn cách với thế giới bên ngoài. Ngươi nói mệnh là do chính bản thân tạo nên, chính mình lại bị vây cấm ở trong này, ngay cả tự do cũng không có, thế thì tự làm chủ số mệnh của mình thế nào?”

“Nói những lời khiêu khích như vậy, không sợ ta xuống tay giết ngươi?”

“Lòng ta còn vướng bận, không muốn chết sớm. Nhưng ta và ngươi thực lực chênh lệch quá rõ rệt, nếu đã muốn giết ta, ngươi cũng sẽ chẳng vì mấy lời này mà nương tay. Dù gì ta cũng đánh không lại ngươi, chi bằng trước lúc chết ta cố gắng chọc ngươi tức chết, như vậy may ra ta còn cơ hội giữ lại cái mạng nhỏ này.”

Rồng đen nghe xong không giận ngược lại còn cười, phút chốc bay lên, thổi ra một luồng khí lớn, đem Ti Mệnh đang lơ lửng trên không lảo đảo một hồi, cố gắng lắm mới có thể giữ được thăng bằng.

Ti Mệnh oán hận nhìn về phía rồng đen: “Ta là người có phẩm cách, thà chết chứ không chịu nhục, càng không để ngươi tùy ý khinh nhờn!”

Rồng đen lại nói: “Ngươi rất thú vị, ta ở đây cô tịch đã lâu, có kẻ bên người bầu bạn cũng xem là chuyện lí thú. Ti Mệnh, nếu có thể khiến ta lúc nào cũng vui vẻ, ta liền giữ lại mạng nhỏ này của ngươi, thế nào?”

Ti Mệnh âm thầm cân nhắc trong chốc lát, nói: “Lưu lại cho ta một mạng căn bản không đủ để ta có thể an tâm chọc ngươi vui vẻ. Ta là kẻ có đầu óc, ta muốn một cái gì đó tốt hơn.”

“Ti Mệnh, ngươi là kẻ đầu tiên dám cùng ta bàn điều kiện.” Rồng đen dừng lại một chút. “Nói ta nghe chút xem.”

“Sách cổ ghi lại, toàn thân rồng đều là bảo vật, ta từ trước đến nay vẫn không tin, ngươi để ta nghiệm chứng một lần coi sao.”

“Nghiệm chứng thế nào?”

Ti Mệnh hướng ánh mắt sáng quắc nhìn rồng đen chằm chằm: “Đại tiện cho ta xem, thứ đó có phải hay không cũng là bảo vật?”

Rồng đen một hồi lâu không nói được gì: “Đổi cái khác đơn giản hơn đi.”

Ti Mệnh khó hiểu hỏi: “Đại tiện thì có gì mà khó khăn? Nếu có gì trở ngại, ta liền giúp ngươi móc ra. Móc ra rồi tất cả đều không còn bị ngăn trở, vô cùng thuận hoạt[2] a!”

“Mấy vạn năm nay ta chẳng đụng đến một hạt ngũ cốc, làm sao mà có uế vật?” Rồng đen nhìn Ti Mệnh: “Ánh mắt ngươi như vậy là có ý gì?”

Ti Mệnh bĩu môi nói: “Đại Hắc Long, dù sao hai ta cũng là châu chấu trên cùng một sợi thừng, ngươi đã ra không được, ta lại càng không. Chúng ta chẳng biết còn phải ngây ngốc ở trong này bao lâu, ngươi có chuyện khó nói cũng đừng giấu diếm. Táo bón cũng là bệnh có thể trị được.”

Rồng đen trầm mặc.

Ti Mệnh che miệng cười trộm, nói: “Đùa chút cho vui thôi, ngươi đừng cho là thật. Nhưng nói thế nào đi chăng nữa, ở nơi tối tăm mù mịt này, ngươi dùng ta khiến bản thân vui vẻ, tự nhiên ta cũng sẽ dùng ngươi kiếm lại vui vẻ cho bản thân. Vui một mình không bằng vui chung. “Khiến ngươi vui vẻ ta mới có thể sống”, những câu nói nặng nề như vậy chỉ thêm kéo giãn khoảng cách giữa chúng ta mà thôi. Lúc đó ta mặt mày ủ ê, ngươi cũng sẽ chẳng thu được chút lợi ích nào.”

Ti Mệnh ôm quyền cúi đầu, cười hề hề nói: “Đại Hắc Long, chúng ta kết giao bằng hữu, được chứ? Chức vị này ta làm lâu lắm rồi, lâu đến tên của bản thân là gì cũng đều đã quên mất, như vậy đi, ngươi cứ gọi ta là Ti Mệnh được rồi.”

Thân rồng chiếm cứ trước mặt Ti Mệnh, u quang nơi đáy mắt chợt lóe, nó nhẹ nhàng chớp mắt hai cái nói: “Tên ta là Trường Uyên.”

“Trường Uyên, ngươi có một cái tên rất hay.”

“Ti Mệnh, tính cách ngươi cũng khá thú vị!”


[1] Đệ nhất Thiên Phủ cung trong Nam Đẩu tinh quân.

[2] Thuận [顺]: Thuận lợi, suôn sẻ; hoạt: [滑]trơn tru. Ý cả cụm từ này là không còn gì vướng mắc, dễ dàng bài tiết.

 Mục lục

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4 ♠ Chương 5

Chương 6Chương 7 ♠ Chương 8Chương 9

Chương 10 ♠ Chương 11 ♠ Chương 12 ♠ Chương 13 ♠ Chương 14

Chương 15 ♠ Chương 16 ♠ Chương 17 ♠ Chương 18

Chương 19 ♠ Chương 20 ♠ Chương 21 ♠ Chương 22 ♠ Chương 23

Chương 24 ♠ Chương 25 ♠ Chương 26 ♠ Chương 27

Chương 28 ♠ Chương 29 ♠ Chương 30 ♠ Chương 31 ♠ Chương 32

Chương 33  ♠ Chương 34 ♠ Chương 35Chương 36

Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41

Chương 42Chương 43Chương 44 ♠ Chương 45

Chương 46Chương 47Chương 48 ♠ Chương 49Chương 50

Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54

 

Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59

 ♠ Phiên ngoại 1 ♠

 ♠ Phiên ngoại 2 ♠

 ♠ Phiên ngoại 3

103 thoughts on “Ti Mệnh

  1. bạn ơi cố lên, iêu bạn, iêu CLPH ♥

  2. ngày nào cũng vào và thất vọng đi về……~_~
    cố lên bạn nhé, tui nhớ bạn( và truyện của bạn ) lắm đó

  3. nàng ơi ta mong mãi mà chẳng thấy đâu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    ta khóc ăn vạ nàng đây

  4. Chúc nàng trung thu vui vẻ (“_”)

  5. nàng ơi! iu nàng nhìu lém í gắng lên nha!! o[n.n]o

  6. nang ơi cố lên r lam eb luôn nha’ :))

  7. Hí hí, sắp hoàn rồi, cảm ơn bạn đã edit truyện này nhé. Truyện của CLPH khá nhẹ nhàng nhưng cũng rất nhiều cảm xúc :X.

  8. nàng ơi, ko dịch nốt à? hoàn đi cho mình hóng với

  9. cảm giác đây cùng hệ liệt với “bảy kiếp ko may” :)) giấc mộng của nàng Ti Mệnh đang nhàn chán công việc của mình rồi bị Tam Sinh đẩy vào ao rượu ta rất thik truyện của Cửu tỉ may mà thì thấy được chỗ nào :) hóng-ing nha

  10. cảm giác đây cùng hệ liệt với “bảy kiếp ko may” :)) giấc mộng của nàng Ti Mệnh đang nhàn chán công việc của mình rồi bị Tam Sinh đẩy vào ao rượu ta rất thik truyện của Cửu tỉ may mà thì thấy được chỗ này :) hóng-ing nha

  11. Van xin … van xin …
    Post nốt đi mà oaaaaaaaaaa

  12. lâu lắm lắm luôn rồi đó Py ơi, post nốt luôn đi mà!

  13. hị hị,chủ nhà ơi ới ời, hí hí

  14. cho phép tớ bê bộ này của cậu sang bên 2T nhé? tớ sẽ ghi rõ nguồn và editor :D

  15. nàng ơi nàng có làm ebook hem nàng?? :)

  16. nàng ơi ta có thể xin edit cùng bộ này với được không? T.T. ta rất thích bộ này a. Mong rằng các nàng có thể cho ta gia nhập. *hóng a*

  17. cảm ơn bạn thật nhìu <3
    đọc văn án thấy có vẻ SE nhưng thấy ghi HE thì mình thấy thích r ^_^
    hóng các truyện khác nhà bạn nha, hì

  18. ta tìm truyện này lâu lắm rùi, thank nàng nhiều nhiều nha

  19. hay quá, đọc xong thấy vô cùng ý nghĩa nha :3

  20. Truyện hay quá! Rất cảm ơn bạn! :*

  21. ôi… tưởng bạn drop chứ? thấy mãi dừng
    may quá hoàn rồi :) thank bạn nhìu nhá

  22. xin chào bạn! đầu tiên là rất cám ơn bạn đã edit cuốn tr hay như vậy, 2 là mình muốn post truyện này lên fanpage CLPH đc ko? hì hì đây là link https://www.facebook.com/pages/C%C6%B0%CC%89u-L%C3%B4%CC%A3-Phi-H%C6%B0%C6%A1ng/203828486440774

  23. Truyện rất hay..rất cảm động!…B edit rất tuyệt….!!!

  24. Vì cảm giác tội lỗi đã đọc truyện mà không vào cảm ơn nên mình vào đây cảm ơn bạn đã edit truyện này một câu :)) Cảm ơn bạn đã bỏ thời gian và công sức edit một bộ huyền huyễn khá hay. Mình rất cuồng huyền huyễn, nhưng sau khi đọc những bộ top thì bây giờ ít thấy bộ nào hay nữa :))) may là gặp được bộ của bạn. Chúc bạn luôn vui vẻ và tràn đầy nhiệt huyết tiếp tục đào hố và lấp hố =)))

    Còn về cảm nhận của mình về truyện :)) ko dám nhận xét nhiều về câu chữ và cách dùng từ cũng như văn phong vì cái bệnh soi mói của beta ngấm sâu vào bản chất mình rồi =))) rất sợ bị ăn một đống dép, có lấy thúng hốt cũng không hết. Chỉ biết rằng, bạn edit khá tốt :))) về nội dung mình thích tính cách lưu manh của Ti mệnh cũng như thích sự ngây thơ trong sáng của Trường Uyên. Cái kết khiến người ta ấm lòng vì cuối cùng hai người có thể bên nhau không màng đến thế sự, lặng lẽ sống ở Vạn Thiên Chi Khư :))) Thật đáng thương cho số phận của A Vu và Trường An, hai người vì hiểu lầm, vì cố chấp mà lãng phí cả một kiếp, cuối cùng một người buông tay mong lãng quên ký ức, một người cố chấp hi sinh tính mệnh để níu giữ mạng sống người mình yêu, đến cuối cùng chỉ là phí hoài. Thật chỉ mong kiếp sau hai người có được hạnh phúc trọn vẹn. Rất thích cái tên Trường An, “Trường An, Trường An : Bình an, bình an” Haizzz!!!
    Tam sinh đáng yêu quá, buồn cười nhất cái đoạn, “hai người suy nghĩ lại đi, nếu muốn trốn thì ta chịu trách nhiệm bịt mắt Mạch Khê” =))) Chiến thần mà Ma tộc kinh sợ hãi hùng lại bị hạ gục thế đấy =)))))))) cho mình lăn ra cười cái =)))))))))))))) Mạch Khê chìu chuộng Tam Sinh quá mức kinh khủng rồi =))))))

    À quên, hồi trước mình thắc mắc là tại sao trong truyện Đường thất thì bảo ti mệnh là nam, còn cửu lộ thì là nữ. Lúc đó cứ tự giải đáp là hai tác giả ở hai truyện khác nhau, nên có thể thông cảm mà =))) Còn bây giờ thì có thể lý giải theo kiểu khác đó là: Nhĩ Sanh là Ti Mệnh tiền nhiệm, còn ông tám Ti Mệnh kia là đương kim Ti Mệnh =))))))))))))))))

Tám ... tám ... tám ... !!!

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s