Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Luật sư_ Chương 2.1

9 phản hồi

 

Mỗi cô gái trong thời điểm thanh xuân đều đã từng một lần gặp được một đối tượng khiến bản thân mặt đỏ, tim đập. Mỗi ngày đều vụng trộm ngắm nhìn người đó, vụng trộm vì anh ta mà làm những chuyện ngốc nghếch, vụng trộm chụp ảnh anh ta rồi ngẩn ngơ ngắm nhìn. Vì anh ta mà khóc, cũng lại vì anh ta mà nhọc công suy tính, nhưng đối phương lại tuyệt nhiên không hề hay biết. Đó chính là yêu thầm.

Mà có thể đó chưa phải là tình yêu, nhiều năm sau nhớ lại, mọi chuyện đều chầm chậm trở thành những đoạn hồi ức đẹp mà bí mật của mỗi người.

Đoạn tình cảm ngọt ngào, lãng mạn này, các cô gái đều vĩnh viễn lưu luyến gìn giữ trong lòng. Thẳng đến một ngày, khi đã trưởng thành, trên đường ngẫu nhiên hội ngộ nam sinh thầm mến lúc trước, lại phát hiện đối phương giờ đầu đã hói, bụng cũng lớn như cái thùng phuy, này đoạn tình cảm say đắm lúc trước mới có thể hoàn toàn chấm dứt.

Nhưng đối với Lộ Hà Dạ mà nói, ông trời thực vô cùng ưu ái nàng, làm cho nàng nhiều năm sau vẫn có thể hội ngộ với đối tượng thầm mến nhiều năm, hơn nữa học trưởng còn vẫn giống như trong kí ức ngày xưa của nàng, một bộ dáng ôn nhu, tuấn mĩ, ngọc thụ lâm phong.

Lộ Hà Dạ ngồi ở trên ghế sofa trong phòng tổng biên mà tim đập thình thịch, hai má phiếm hồng, sóng mắt lưu chuyển, thi thoảng trộm dò xét người đang ngồi trước mắt Điền Mộc Hoa.

Đôi môi đo đỏ cùng cánh hoa đồng dạng mê người, đôi mắt đen, sâu thẳm như mặt nước hồ thu, thanh âm nam tính nhưng cũng ẩn chứa biết bao nhu tình.

“ Hà Dạ, tuy em mới vào tòa soạn chưa lâu, nhưng biểu hiện rất khá, bản thảo em hộ trợ Thượng Nhất Kì soạn ra cũng được rất nhiều độc giả tiếp nhận cùng khen ngợi. Dù là cách hành văn hay văn phong đều phi thường độc đáo, rất có phong cách cá nhân. ”

“ Cảm ơn học trưởng. ” Bị Điền Mộc Hoa đột nhiên khen ngợi, trong lòng nhất thời loạn như tơ vò, tìm đập thình thịch như chú nai nhỏ chạy loạn.

“ Cho nên anh hy vọng lần này có thể chuyên mục chuyên viết về nhân vật rất nổi tiếng cho em phụ trách. ” Anh sao lại không biết tiểu học muội này đối mình thầm mến, nhưng là chính vì biết nên mới càng muốn lợi dụng. “ Em thấy sao ? Có thể đảm nhận chuyên mục này chứ ? ”

Phỏng vấn người nổi tiếng nha !

Chuyên mục về người nổi tiếng này có thể coi là con át chủ bài của tòa soạn nhằm tăng lượng độc giả. Trong nhóm đồng sự có bao nhiêu người tối thiết tha, mơ ước có thể được độc quyền làm chuyên mục này. Chỉ mới làm việc trong một thời gian ngắn mà đã được đảm nhận chuyên mục này, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy vừa mừng vừa sợ.

“ Em đương nhiên nguyện ý, học trưởng. ” Lộ Hà Dạ hoàn toàn đồng ý tiếp nhận công việc, không để ý đến sự tính kế trong đôi mắt anh.

“ Em có thể đáp ứng khiến anh thật cao hứng, bất quá Hà Dạ, anh có điều muốn nói trước với em. ” Nhận được sự đồng ý của nàng, sắc mặt Điền Mộc Hoa trở nên nghiêm túc hơn.

“ Chuyên mục này nguyên bản cũng không dễ dàng như em tưởng tượng, bên được phỏng vấn có thể là một người rất thoải mái, dễ chịu, nhưng có đôi khi cũng có một số vị khó tính, không muốn phối hợp, cho nên để làm tốt được chuyên mục này đòi hỏi người phỏng vấn phải có một nghị lực rất lớn. Em có tự tin mình sẽ làm tốt ? ”

“Ân, học trưởng, em sẽ cố gắng hết sức để chuyên mục thành công rực rỡ. ” Nhìn học trưởng đang nhìn mình bằng một đôi mắt ngập tràn tin tưởng cùng mong đợi, nàng làm sao có thể nói lời cự tuyệt. Huống chi đây cũng là điều mà nàng tha thiết ước mơ bấy lâu nay.

“ Thật tốt quá. ” Xác nhận nàng không đổi ý, anh lại lộ ra một bộ dáng tươi cười nói: “ Anh gần đây cũng muốn nhận ít mấy vụ phỏng vấn, nhưng nghĩ en là người có năng lực, nhất định sẽ làm được, cho nên tất cả đều giao cho em phụ trách. ”

“ Hảo. ” Nàng rốt cục cũng chẳng biết có điểm gì hảo, bất quá hiện tại tâm tình đang phơi phới như nụ hoa mới nở rộ, chỉ ngây ngô nhìn Điền Mộc Hoa cười, gật đầu.

“ Đây tất thảy đều dựa vào em. ” Vừa nói anh vừa đem hết thảy tư liệu trên bàn bàn giao cho nàng.

Lộ Hà Dạ lúc này còn chưa cảm nhận được đại họa đang kéo đến, đối với sự giao phó của người trong lòng, vẫn là vui vẻ tiếp nhận không chút do dự.

Thẳng đến lúc sau, khi đã yên vị ở bàn làm việc của mình, lật giở đống tư liệu mà anh đưa cho. Nụ cười ngây ngô bộng vụt tắt trên môi, chỉ hận một điều không thể trực tiếp hét lên một tiếng thảm thiết –

“ A ~ Ta không muốn phỏng vấn cái tên tiểu nhân Ôn Hoán Quang kia !!!!! ”

Văn phòng luật sư Ôn Hoán Quang.

Bây giờ cũng đã tối muộn, tiễn bước vị Lý ủy viên khó chơi đi, nhẫn nại của cả một ngày cuối cùng cũng hao mòn hết.

Anh đôi khi cũng chẳng rõ vì sao bản thân lại hao tâm tổn sức vào những vụ kiện nhàm chán, không có tính khiêu khích như vậy.

Anh mệt mỏi nới lỏng caravat, một bên nghe một cú điện thoại mà Lâm trợ lí mới nối máy vào.

“ Quan Bản Luật, ngươi khiến ta càng ngày càng cảm thấy chán đấy ! ” Anh tiếp nhận điện thoại, chậm rãi mở miệng, tiếng nói ôn nho ẩn hàm một chút bất mãn. “ Mấy cái vụ án rác rưởi vậy cũng ném cho ta, vậy mấy tay luật sư của các người đâu ? Bộ chỗ ngươi không có người nào khác sao ? ”

“Đúng vậy, nhân tài thì cũng chỉ có vài người, thỉnh ngươi gia nhập thì ngươi không chịu đành phải bảo mấy người đó qua làm phiền ngươi. ” Bên điện thoại truyền đến là người bạn tốt hay thích nói giỡn của anh, trong giọng điệu lúc này hàm chứa một sự trêu chọc : “ Thế nào ? Tình huống trên liệu có giải quyết được không ? ”

“ Xem tình huống trước mắt, xem ra anh sẽ bị vướng phải tội danh vu khống, phỉ báng, các ngươi nên có sự chuẩn bị tâm lí trước đi. ” Ôn Hoán Quang không muốn lãng phí thời giờ nói chuyện phiếm, liền lập thức nói thẳng vào vấn đề : “ Ngươi gọi điện tới chắc không phải chỉ để hỏi chuyện của Lý ủy viên chứ ? ”

“Đương nhiên là không phải. ” Quan Bản Luật khinh xuy một tiếng, lập tức đi vào chuyện chính. “ Ta hôm qua nhìn thấy tập san đăng chuyện của bọn Địch Trí Bôn, chuyện là thế nào ? Gần đây đám người kia có động tĩnh gì không ? ”

Ôn Hoán Quang trước vì đánh golf thua tên kia, đành phải chấp nhận chuyển đến Thái Quý danh môn làm gián điệp, thay Quan Bản Luật thăm dò động tĩnh bốn tên đối thủ một mất một còn từ thời trung học.

“ Hoàn toàn không có, trừ bỏ 2 tên ngốc ở lầu tám mới dính scandal trên tạp trí bát quái ra, bọn họ cũng không có động tĩnh gì đặc biệt. Còn cái tên Chu Thận Lãng ở lầu 9 thì đang ở nước ngoài khảo sát, chưa về. ”

Bạn tốt của anh là phụ tá cho một chính đảng lớn, chú ý nhất chính là động tĩnh của Đảng đối địch của Chu Thận Lãng. Miệng thì báo cáo sơ lược cho đối phương, cũng không hiểu sao vì sao trong đầu lại hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn, phẫn nộ của người nọ.

Cô em họ của Địch Trí Bôn, Lộ Hà Dạ …

Anh lười biếng đặt bút viết xuống.

Từ ngày bị Judge dọa chạy mất, cũng không thấy nàng tái xuất hiện qua, ngẫm lại thật có điểm đáng tiếc, anh còn muốn hảo hảo trêu đùa tiểu nữ nhân kia.

“ Khảo sát a ? ” Nghe tin địch thủ không ở trong nước, thanh âm Quan Bản Luật có điểm cô đơn. “Đúng rồi, ngươi thám thính chuyện của bọn họ thì cũng phải cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện, dù sao bọn họ biểu hiện bên ngoài có chút ngu ngốc, nhưng đều rất có tài. ”

“Ân. ” Ôn Hoán Quang lơ đãng trả lời, lại cùng bằng hữu nói chuyện phiếm vài câu rồi cúp máy.

Từ khi còn học trung họ thuộc diện “ những đứa trẻ được nuôi dưỡng tốt ” còn bọn Địch Trí Bôn lại thuộc đám “ những đứa trẻ thuộc diện đuổi học ”, hai bên cùng nhau đối lập gay gắt.

Cùng nhau phân chia cao thấp đã nhiều năm, cư nhiên giữa họ cũng dần phát triển một loại tình cảm đặc biệt, cũng không hẳn là tình bằng hữu, nhưng cũng không phải hoàn toàn là địch nhân, chỉ là ngẫu nhiên nhịn không được muốn khi dễ và chỉnh đối phương một chút mà thôi.

Nhớ tới đêm đó chính mình ác liệt khi dễ tiểu nữ nhân sợ chó muốn chết kia, trên mặt anh không giấu được ý cười, hiển nhiên rằng trong tiềm thức anh đã nghiễm nhiên đem nàng gộp vào danh sách nhóm địch nhân kia.

Hơn nữa, thật sâu trong lòng anh cảm thấy khi dễ nàng so với anh họ ngốc nghếch của nàng có điểm thú vị hơn.

Lúc này điện thoại bàn lại vang lên, anh thuận tay ấn nút trò chuyện, Trợ lí pháp vụ Tiểu Hải thanh âm mang theo một tia bất đắc dĩ truyền đến.

“ Lão bản, ngài sắp tan tầm sao ? ”

“ Không sai biệt lắm. ” Anh nhìn đồng hồ, “ Ngươi không phải đã về rồi sao ? ”

“ Tôi về rồi, nhưng là có một chuyện quên mất lúc nãy không thông báo với ngài. Buổi chiều có một vị tiểu thư bên phía một tạp chí nói muốn gặp ngài. Tôi khi đó có việc, liền mời cô ấy đến phòng khách chờ, kết quả cô ấy … cô ấy … ” Tiểu Hải thanh âm ấp a ấp úng, nói không thành câu.

“ Không phải ta đã dặn trước là dịp gần đây không tiếp nhận phỏng vấn hay sao ?”

Ôn Hoán Quang đánh gãy sự chần chờ của trợ lí, nhíu khởi hàng mi dài, tuy rằng ngữ điệu không lớn, cũng không có gay gắt, nhưng là thanh âm không hờn không giận đó lại khiến người ta nhịn không được mà khẩn trương.

“ Tôi, tôi nhất thời quên mất, bởi vì cô gái đó nói có quen biết ngài cho nên tôi mới nói cô ấy đến phòng khách chờ. ”

“ Vậy vị kia hiện giờ đang ở đâu ? ” Anh xoa xoa mi tâm, không vui hỏi.

“ Dạ, vị tiểu thư kia hiện tại vẫn đứng trước cửa văn phòng ngài đi tới đi lui nãy giờ. ” Tiểu Hải chân thực miêu ta lại.

“ Cái gì mà đi tới đi lui ? ” Ôn Hoán Quang tức giận treo luôn điện thoại, đứng dậy cầm áo khoác bước nhanh ra phía cửa. Cửa hé mở lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, ngọt ngào đang hé ra những nét kinh hoảng hướng anh nhìn tới.

Là nàng.

Đôi mắt đen sâu thẳm bình tĩnh dừng trên khuôn mặt kinh hoàng, thất thố của nàng. Một loại sung sướng khôn kể xiết lan tràn trong lòng anh, sừng ác ma cũng vô thanh vô tức mà mọc ra.

Này không phải là tiểu nữ nhân mà anh vừa mới tưởng niệm đó sao, anh trong lòng tự động đen nàng coi như một món đồ chơi mới – Lộ Hà Dạ.

Một chút ác ý ở bên phiến môi đang khẽ nhếch khởi.

Bị sự nhàm chán làm lãng phí cả một ngày, hiện tại rốt cục lạc thú lại tự dưng chạy tới tận miệng.

Quái ! Rốt cuộc anh ta đang cười cái gì ? Lộ Hà Dạ theo chút ngạc nhiên ban đầu hoàn hồn lại, đối với nụ cười cổ quái của tên hỗn đản trước mắt, da đầu không khỏi run lên một trận.

“ Có việc gì tìm tôi sao ? ” Tiếng nói trầm thấp mang theo chút từ tính cắt ngang bầu không khí trầm mặc giữa hai người. Ôn Hoán Quang hai tay khoanh lại trước ngực, dựa nhẹ vào cạnh cửa nhìn xuống nàng.

“ Tôi … ” Một chữ xuất ra, những từ còn lại tự dưng nghẹn lại nơi cổ họng.

Làm thế nào bây giờ ? Mình phải mở miệng sao đây ?

Ngày đó một miệng mắng người ta là kẻ hạ lưu vô sỉ, bất quá hiện tại lại muốn nàng nói năng khép nép đề nghị anh ta đồng ý để nàng phỏng vấn, nàng phải làm sao mới tốt đây ?

Nàng còn chưa tìm được từ ngữ thỏa đáng để mở miệng thì anh đã hết kiên nhẫn, mắt nhìn ra cửa sổ, hướng ban công nói, hiện giờ đã đến giờ tan tầm.

“ Tôi đói bụng rồi, nuốn đi ăn cơm. ”

Hả ? Ăn cơm ? Nhưng là nàng vẫn chưa nói gì cả nha ! Nàng há hốc mồm nhìn theo người đang hướng cầu tháng máy đi đến, trong lòng thầm nghĩ không ổn, rồi cũng vội vã bước theo.

Ôn Hoán Quang bước chân vẫn đều đặn bước đi, không chút dừng lại nhưng cũng biết nàng đã đi theo, khóe miệng lại nhếch lên tạo một nụ cười hài lòng.

Có thể làm cho một tiểu thư nóng tính như nàng chờ cả một buổi chiều, hẳn là có chuyện muốn cầu anh đi ? Nếu tình huống có thể trở nên tốt như vậy, anh há có thể buông tha cho nàng ?

Nàng chính là món đồ chơi mới của anh.

Tác giả: Hàn Nhược Lam

Ai cũng có một bí mật, để cất giấu đi cho bản thân. Bạn hỏi tôi bí mật đó là gì, tôi sẽ chỉ lắc đầu hỏi bạn, đã gọi là bí mật, nói ra rồi, sao có thể gọi là bí mật nữa. Hãy để nó mãi mãi là bí mật đi, đừng cố tìm làm gì nữa, con người sai ở chỗ luôn tò mò đó bạn.

9 thoughts on “Luật sư_ Chương 2.1

  1. Tem … * xoet xoet *, de? phong bi“ cho nguoi“` khac”’ =)) Co” time t beta sau * chop” chop ” *

  2. ~.~ chủ nhà nhè tem ra đêyyyyyy……, túm áo, sờ sờ, mò mò, cướp tem, chạy ….

  3. Đâu có đâu, nữ nhân yếu đuối như ta làm gì có sức mà đy luyện kungfu * xấu hổ *

  4. Pingback: Luật sư đại nhân không dễ chọc [Read Online] « khotruyendownload

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s