Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Lùng bắt tâm em – Chương 4.1

8 phản hồi

Chương 4 .1

Cảm giác đói khát cùng sự mệt mỏi dần ăn mòn sức lực Y Nhu. Công việc quá nhiều khiến nàng làm hoài không hết, chỉ riêng việc chạy lên chạy xuống nãy giờ cũng đủ khiến nàng mệt chết đi được.

Bỏ việc sao ? Khó khăn lắm mới kiếm được công việc này, từ bỏ rồi thì sau này sẽ ăn ở cùng sinh sống ở đâu ? Từ trong túi tiền, nàng đụng phải một vật cưng cứng, lấy ra xem hóa ra là chiếc kìm vàng [ nguyên văn đó ] mà trước đây Đường Hoàng đã tặng cho nàng. Lúc ra đi, cái gì cũng không mang, ngược lại lại không cẩn thận cầm theo chiếc kìm vàng này. Nếu là bị buộc đến bước đường cùng, thứ duy nhất có thể giúp nàng lại là chiếc kìm vàng này, thật nực cười phải không ?

Nàng lắc lắc đầu, nếu là không phải lúc thật cần thiết, nàng tuyệt không dùng đến bất cứ thứ gì của Đường Hoàng. Mà chẳng biết từ lúc nào, Lâm tổ trưởng tránh ở phụ cận quan sát đột nhiên đi tới, đoạt lấy kìm vàng trong tay nàng, lớn tiếng chất vấn: “ Tại sao ngươi lại cầm chiếc kìm vàng này ? ”

Đưa ta. ” Y Nhu lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn.

Chẳng lẽ ngươi trộm ? ”

Ta không có ! Ngươi đừng có vu tội oan uổng cho ta. ”

Một công nhân nhỏ nhoi như ngươi có tư cách gì mà lại được cầm kìm vàng, nhất định là trộm đến ! Chuyện này nếu như ta nói với cấp trên, xem ngươi giải thích sao ! ” Hắn đắc ý nhìn nàng rồi lại nhìn kìm vàng trên tay.

Bất quá đắc ý không được bao lâu, lại có người từ trong tay hắn đoạt lấy chiếc kìm vàng, nhìn lại người này đúng là Đường Hoàng. Sắc mặt Y Nhu lập tức thay đổi, nhìn Đường Hoàng, hắn vẫn là tìm được đến đây ! Vì sao hắn lại xuất hiện ngay lúc này ? Lão thiên a~ Chỉ trách nàng bình thường không thắp hương đầy đủ, nên ông trời cũng không nghe được lời nguyện cầu nho nhỏ của nàng.

Uy, Ngươi là ai ? ” Lâm tổ trưởng không khách khí chất vấn. Tự nhiên ở đâu ra một nam nhân định đoạt công với hắn, người nay so với hắn cao hơn một cái đầu, lại so với hắn, bộ dáng đẹp hơn, khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú, thật sự khiến hắn càng nhìn càng không vừa mắt.

Đường Hoàng hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của hắn, cầm lấy kìm vàng giao lại cho nàng. Có kìm vàng trong người thế nhưng nàng lại không chịu dùng đến, lại đến cái địa phương như thế này làm việc, ở tại một kí túc rách nát.

Lâm tổ trưởng thật sự tức giận. Hắn đứng lù lù ở đây thế này, ấy mà nam nhân kia lại không hề đoái hoài đến sự tồn tại của hắn, cảm giác phi thường mất mặt. Nhìn thấy thủ trưởng cũng cùng lúc xuất hiện, hắn cao hứng mà vội vàng kể công: “ Thủ trưởng, nữ nhân này cư nhiên trộm kìm vàng nhưng lại không chịu nhận, bị ta bắt đến đây. ”

Ngươi nói ai trộm kìm vàng ? ” Đường Hoàng một biểu tình băng lãnh nhìn qua hắn.

Nữ nhân kia a ! Bị ta bắt quả tang tại trận. ” Hắn đắc ý nói.

Lời nói vừa xuất ra, cổ áo hắn lập tức bị Đường Hoàng hung hăng nắm lấy “ Cẩn thận lời nói của ngươi ! Nàng không phải là người ngươi có thể vô lễ. ” Bị ánh mắt như muốn giết người nhìn đến khiến lông tơ trên người hắn nhất loạt dựng đứng hết cả. Không biết đại họa sắp giáng xuống đầu đến nơi, lại dựa có thủ trưởng làm chỗ dựa, hắn vẫn sống chết kiên trì nói nàng trộm kìm vàng.

Thạch Đồng hướng mọi người công khai chân tướng. “ Ngươi chính là kẻ hay đi nói xấu người khác, chỉ là lần này không khéo nói xấu tới phu nhân chủ tịch Hào Quốc xí nghiệp. Ngươi nghĩ lão bản ta tin tưởng ngươi, hay là tin tưởng nàng ? ”

Nghe đến đây mọi người hết thảy đều kinh ngạc đến há hốc miệng, nữ hài trẻ tuổi kia, thế nhưng lại là vị hôn thê của đại danh gia lừng lẫy Đường Hoàng.

Nàng … nàng là … ” Lâm tổ trưởng bị dọa chết, mồ hồi như mưa đầy mặt, hai chân sớm đã xụi lơ.

Lão bản của nhà xưởng Triệu Đồng lạnh mặt nhìn hắn, nói : “ Ngươi bị đuổi việc.”

Nói rồi sai người lập tức đem hắn ra ngoài.

Y Nhu cẩn trọng đưa mắt nhìn Đường Hoàng, hung hăng nói : “ Ta không phải vị hôn thê của hắn, ta cùng người này một chút quan hệ cũng không có. ”

Một câu nói này của nàng đã chọc giận Đường Hoàng, hắn đem nàng bức vào bước đường cùng. “ Theo ta về. ” Mệnh lệnh trong giọng nói không chứa một tia thương lượng đường sống cho nàng.

Không cần. ”

Hắn hai tay chống tường, đem nàng vây ở trong. khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị, ở bên tai nàng nói : “ Ngươi định mặc kệ đệ dệ ngươi hay sao ? Một là khiến hắn lưu lạc đầu đường xó chợ xin cơm, hai là theo ta trở về, hai lựa chọn, ngươi chọn đi.”

Nàng ngẩn ra, không dám tin hắn thế nhưng lại ti bỉ như vậy, đem Tiểu Kiệt ra uy hiếp nàng.

Ngươi dám ! ”

Muốn thử không ? Chỉ sợ thắng bại đã rõ. ”

Y Nhu cả người run rẩy, nàng hận hắn ! Hận hắn đã hại chết phụ thân, hận hắn không buông tha cho nàng và Tiểu Kiệt ! Không có giãy dụa, nàng mệt mỏi để mặc hắn ôm vào trong xe, rời đi.

-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-

Lão bản, nàng cả ngày nay không chịu ăn uống chút gì ! ” Nữ hầu phụ trách chiếu cố Y Nhu lo lắng hướng Đường Hoàng mới từ bên ngoài trở về báo cáo.

Y Nhu bị giam lỏng ở Đường trạch đã một ngày trời, cả ngày không chịu ăn uống dù chỉ một chút.

Vậy sao ? ” Hắn hừ lạnh đem áo choàng đưa cho người hầu, bước nhanh đến phòng Y Nhu.

Sự xuất hiện của hắn làm cho Y Nhu toàn thân ở trong trạng thái phòng bị, một đôi lãnh mâu đầy hận ý không chút e dè nhìn thẳng hắn. Khi Đường Hoàng tới gần, nàng nhanh nhẹn lách sang một bên hướng phía khác đi đến, chỉ là chưa được hai bước chân liền đã bị hắn tóm được.

Tránh ra ! ” Nàng sống chết dãy dụa khỏi vòng tay hắn, nàng chính là không muốn đôi bàn tay dơ bẩn kia đụng chạm đến mình.

Đường Hoàng chăm chú nhìn đến đôi bàn tay vốn nguyên bản trắng nõn, mịn màng, nay lại có điểm thô ráp do lao động cực nhọc suốt một tháng qua, trong lòng không nhịn được trào lên một cỗ đau lòng cùng xót thương.

Không được đụng vào ta, ngươi- cái tên hung thủ giết người kia ! ”

Hắn bị sự cự tuyệt của nàng chọc giận. “ Ngươi cả ngày không ăn không uống, chính là tưởng như vậy sẽ đem mình đói chết ? ”

Chẳng liên quan gì đến ngươi. ”

Vì sao ? Vì sao ngươi cứ luôn cự tuyệt ta như vậy ? Ngươi muốn gì ta cũng có thể cho ngươi ! ”

Ngươi tính kế ta, còn hại phụ thân ta bệnh tim tái phát ! Chính ngươi là kẻ đã hại chết phụ thân ta !!! ”

Đó là chuyện ngoài ý muốn, ta không hề cố ý làm vậy. ”

Ngoài ý muốn ? Nếu không phải tại ngươi, cha ta sẽ không qua đời, ta hận… hận ngươi !!! ”

Ta có thể bù đắp những lỗi lầm mà ta đã gây ra trước kia cho ngươi, chỉ cần là việc ngươi yêu cầu, ta sẽ dốc sức làm bằng được. ”

Ta hận không thể một đường quăng ngươi xuống địa ngục ! ”

Có lẽ sẽ có một ngày như vậy, bất quá đó là chuyện sau khi ta có được ngươi !”

Nàng oán hận trừng trừng mắt nhìn hắn, cả người không quên sống chết giãy dụa, giãy cho đến khi hắn phải mất kiềm chế.

Thả ta đi. ”

Không có khả năng ! ”

Thế rốt cuộc ngươi muốn như thế nào ? ”

Gả cho ta ! ”

Ngươi đừng có nằm mơ, ta dù có phải chết cũng sẽ nhất định không gả cho ngươi ! ”

Ta sẽ khiến ngươi phải thay đổi chủ ý, nhưng bây giờ, hãy ăn hết chỗ thức ăn này đi ! ”

Nàng một thứ cũng không muốn đụng đến, thậm chí chỉ muốn gạt hết tất cả đi. Nhận thấy ý định này của nàng, Đường Hoàng nhanh chóng uy hiếp.

Không ăn? Ta sẽ có biện pháp khiến ngươi phải ăn. ” Nói xong hắn tiến lại phía nàng, đem quần áo trên người cởi xuống.

Ngươi … Ngươi làm cái gì thế !!! ” Nàng sợ hãi nhìn theo cánh tay hắn.

Ngươi không ăn, ta cường bạo ngươi. Ngươi chắc đã hiểu tính ta, thứ ta muốn nhất định bằng mọi giá cũng phải đạt được. ”

Không cần … dừng tay … ” Sợ hãi gạt tay hắn ra khỏi người, nhưng là khi lực hai bên chênh lệch quá lớn, nàng liền bị hắn đè xuống giường mà hôn. Trên cổ và hõm vai dần xuất hiện vô số hôn ngân …

Không cần … Dừng tay … Ta ăn … ”

Hắn ngừng tay lại, chăm chú nhìn nàng. “ Thật vậy sao ? ”

Y Nhu cả người run rẩy, vỗi vã gật đầu một cách đầy sợ hãi.

Hắn buông nàng ra, truyền hạ nhân đem thức ăn đi hâm nóng lại. Y Nhu lùi dần vào góc giường, cảnh giác nhìn về phía Đường Hoàng. Đường Hoàng là kẻ đáng sợ như thế nào không phải là nàng không biết. Cắn răng quật cường nhịn xuống những giọt nước mắt trào lên nơi khoé mắt, nhưng là không được. Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má.

Nhìn những giọt nước mắt của nàng, tâm hắn ẩn ẩn đau. Lặng lẽ rời khỏi, trở ra phòng khách hút thuốc. Một lát sau, hạ nhân đến thông báo.

Thưa ngài, phu nhân đã dùng xong cơm tối, hiện nàng muốn nghỉ ngơi. ”

Không còn chuyện của ngươi nữa! Lui xuống đi. ”

Vâng. ”

Ánh mắt lạnh lùng vô mục nhìn về phía trước, hai tay day day ấn đường, < nàng hẳn hận hắn chết đi >, nghĩ đến đây trong lòng nhịn không được một trận cười khổ.

-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-

Hôm sau, mới sáng sớm Đường Hoàng đã đến gặp Y Nhu. Vừa nhìn thấy hắn nàng lập tức cảnh giác, chuyện hôm qua đối với nàng quả thực vẫn còn ám ảnh khá sâu.

Ta mang một người đến gặp ngươi, tin rằng gặp rồi ngươi sẽ rất vui vẻ. ”

Nhân ảnh phía sau hắn đột nhiên nhảy ra, hét lớn: “ Tỷ !!! ”

Tiểu Kiệt ? ” Đệ đệ đã lâu không gặp vui vẻ ôm lấy nàng một hồi lâu.

Ngươi như thế nào lại ở đây ? Việc học ở trường thì sao ? ”

Tỷ, ngươi thực dễ quên. Bây giờ ta đang được nghỉ hè mà. ”

Phải không ? ” Nàng có nhiều chuyện muốn nói với tiểu đệ nhưng là ngại sự có mặt của Đường Hoàng nên những lời muốn nói ra lại thôi.

Tỷ đệ lâu ngày mới gặp nhau hẳn có nhiều chuyện muốn nói. Ta ra ngoài trước cho hai tỷ đệ ngươi tâm sự. ” Nói xong liền quay bước ra phòng ngoài.

Đây quả thực là cơ hội trời cho, người có thể giúp nàng lúc này chỉ có mình Tiểu Kiệt. Bây giờ nàng phải nói cho Tiểu Kiệt rõ sự thực. Lời muốn nói chuẩn bị thốt ra liền bị câu nói của tiểu đệ cản lại.

Tỷ, ngươi biết không muội phu muốn đưa ta đi Mỹ du học. Tuyệt lắm phải không !!! ”

Ai cho ngươi kêu hắn là tỷ phu ? ”

Có sao đâu, dù sao các ngươi cũng đã đính hôn, sớm muộn gì cũng đi đến đám cưới… Còn có, tỷ, ta tham gia vào đội bóng chày của trường và được cùng đội lọt vào giải dành cho 13 thành phố mạnh nhất, đồng học đều hâm mộ ta lắm nha. ”

Tỷ xem … ”

Đây là hôm kỷ niệm thành lập trường, Thạch Đồng thúc thúc đưa tới cho ta. Tỷ không biết đâu, lúc ta mặc vào … đứng trên sân bóng trông rất là oai nha. ”

Nhìn đệ đệ cao hứng kể chuyện, Y Nhu phát hiện nó so với trước kia cơ thể có chút cường tráng cùng cao lớn hơn tinh thần cũng thư thái, nhiệt tình hoạt bát hơn xưa. Cuộc sống giàu sang khiến hắn có điều kiện học tập vui chơi tốt hơn. Học hành chuyên tâm không phải lo lắng bất cứ thứ gì.

Trước kia vì phải phụ giúp phụ thân chiếu cố cửa tiệm, hắn có lẽ đã phải hy sinh nhiều thứ mà một nam hài bằng tuổi hắn nên có, cũng như những năm tháng thanh xuân của bản thân để lo cho gia đình. Vẻ mặt vui vẻ này của tiểu đệ nàng chưa từng được nhìn thấy trước đây. Nghĩ đến đây những lời muốn nói ra lại tắc nghẹn nơi cổ họng.

Vậy sao? Ngươi thích là được rồi. ”

Ta hảo hưng phấn nha! Tỷ, hè này ta muốn đến Mỹ học tiếng Anh, nhất định ta sẽ đứng đầu khoá học, tuyệt không đứng sau bất kể người nào. ”

Ân ! Cố lên. ” Chung quy những lời kia không nên nói ra. Nàng đâu thể nhẫn tâm phá hư giấc mơ của tiểu đệ.

Hai tỷ đệ cùng trải qua một buổi chiều vui vẻ, sau vì ngày mai đội bóng chuyền của tiểu Kiệt bắt đầu tái tập luyện nên ăn cơm xong tiểu Kiệt lên xe trở lại trường.

Nhìn đệ đệ rời đi, trong lòng Y Nhu cảm thấy vô cùng trống trải cùng mất mát. Xoay người trở vào trong mới phát hiện Đường Hoàng đã chăm chú nhìn nàng hồi lâu.

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

8 thoughts on “Lùng bắt tâm em – Chương 4.1

  1. Lùng bắt đc nhà nàng!^^
    *bắt tay làm quen*
    Giựt tem bỏ về! *hị hị*

  2. K bat’ tay dau, bat’ chan co* * hac’ hac’ *

  3. Dã man tàn bạo…
    Ta chỉ muốn bắt chân thôi, nàng nỡ lòng nào * ủy khuất *

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s