Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Lùng bắt tâm em- Chương 5.1

1 Phản hồi

Mỗi ngày 6h sáng đến báo danh. Trước 8h phải dọn dẹp xong tầng trệt, sau 8h đến tổ bưu kiện báo cáo. Đến 10h thì qua nhà ăn hỗ trợ, buổi chiều 2h bắt đầu lau dọn các phòng ban. Từ 5 – 6 h là thời gian nghỉ ngơi, sau 6h thì đi dọn dẹp các toilet, quét tước xong xuôi liền có thể tan tầm. Công việc nhìn qua có thể xem như là khá nhàn hạ, nhưng không thể vì thế mà có thể làm qua loa đại khái, ta sẽ thường xuyên đích thân đi kiểm tra. Nếu có gì sai sót liền bị trừ lương. ” Chủ nhiệm phòng nhân sự sau khi giải thích xong tiến trình công việc, giao văn kiện cho Y Nhu rồi hỏi : “ Có vấn đề gì cần hỏi thêm không ? ”

Không có. ” Nàng đã sẵn sàng đối mặt với công việc này.

Chủ nhiệm phòng nhân sự thấy nàng cũng nắm rõ việc cần phải làm rồi liền hướng một nhân viên cấp dưới lệnh : “Đem nàng đi gặp Chu mẹ. ”

Phụ trách giám sát công việc vệ sinh là một phụ nữ tầm ngoài bốn mươi, Chu mẹ, người đang lo lắng lượng nhân công vệ sinh không đủ. Người này có sở thích là thích sai sử những nữ hài trẻ tuổi.

Thật tốt quá ! Ta còn đang lo không đủ công nhân. ” Nàng nhìn khắp một lượt, âm thầm đánh giá Y Nhu. Nữ nhân yếu đuối như vậy, sao có thể làm nổi loại công việc này ? Tám phần là gia đình lâm vào cảnh khốn cùng, phải bỏ học giữa chừng đi làm lo cho gia đình. Để kiếm tiền nên mới đến làm công nhân vệ sinh.

Ngươi tên gì ? ”

Dạ, Lý Y Nhu. ”

Trước tiên ta phải nói rõ mấy điều. Những nữ hài trẻ thường nghĩ, công việc vệ sinh này khá thoải mái , nhưng nếu làm không tốt cấp trên trách tội, ta sẽ là người đứng ra gánh chịu trách nhiệm. Vậy nên đối với công việc ta thường yêu cầu rất nghiêm khắc, hiểu rõ rồi chứ ? ”

Dạ, hiểu được.” Nàng đã chuẩn bị tâm lý trước rằng công việc này vất vả như thế nàom nhưng là dù phải làm việc suốt 24 h, nàng cũng sẽ không hé ra một câu oán than, kêu ca. Nếu không chẳng phải là sẽ đúng ý Đường Hoàng sao ?

Đây là chìa khóa phòng. Đi thẳng đến gian phòng cuối cùng bên phải chính là phòng của ngươi. Trừ ngươi ra còn một người nữa ở chung. Thôi nghỉ sớm đi, mai bắt đầu công việc. ”

Nàng tiếp nhận chìa khóa rồi kéo hành lí về phòng của mình. Cửa vừa mở ra liền thấy ngay người bạn cùng phòng của nàng từ nay về sau. Đó là một nữ hài rất trẻ tuổi, thấy nàng bước vào liền sửa sang lại đầu tóc, mỉm cười hỏi : “ Bạn cũng ở gian phòng này sao ? ”

Đúng vậy. Nhĩ hảo. ”

Nghe câu trả lời của nàng xong nàng ta liền lập tức chạy đến phái Y Nhu, lôi lôi kéo kéo cánh tay nàng : “ Thật tốt quá. Nguyên bản mình còn lo sẽ phải ở cùng một bà cô phiền toái. Thấy bạn cũng trẻ như vậy, mình liền an tâm phần nào. Mình gọi là Diệp Lan, cứ gọi mình là Tiểu Diệp được rồi. ”

Còn mình là Lý Y Nhu. ” Nguyên lai không chỉ có mình trẻ như vậy đã nhận làm công việc này. Xem thái độ của cô bạn, nàng thầm nghĩ nàng và cô bạn mới này sẽ sống với nhau rất hòa hợp đây.

Bạn cũng được nhận vào làm trong đợt tuyển dụng vừa rồi sao ? Mình còn tưởng chỉ có các bà cô, bà bác trung niên mới nhận làm công việc này nữa cơ. Thấy bạn mình yên tâm nhiều rồi. Hãy sống hòa thuận với nhau nhé ! ”

Y Nhu mỉm cười, cô bạn này cũng khiến nàng an tâm không ít, sau này có bạn đồng lứa cùng tán gẫu lúc rảnh rỗi, cùng bầu bạn trong công việc. Nghĩ đến đây liền cảm thấy rất vui vẻ.

Hôm sau, Y Nhu bắt đầu bước vào ngày đầu tiên của công việc. Dọn dẹp vệ sinh đối với nàng mà nói chỉ là chuyện nhỏ. Trước đây khi còn ở nhà, mọi việc lớn bé trong nhà đều do nàng một tay quán xuyến hết tất cả. Công việc này dù khó đến đâu cũng không gây được nhiều khó khăn cho nàng. Vất vả ? Nàng chịu được, miễn sao bản thân được tự do, tôn nghiêm cũng không bị tổn hại. Mỗi ngày làm việc hơn mười hai tiếng, quả thực rất vất vả, nhưng nàng có lòng tin, mình sẽ mau chóng thích nghi được.

Ngoài những hôm đi học, Y Nhu có thể hoàn thành công việc sớm một chút, dành thời gian để nghỉ ngơi, nhưng đến những hôm có tiết học ở trường, nàng phải làm cật lực đến gần 10 h mới tạm xong xuôi. Chu quản sự là người thích soi mói, bới móc lỗi lầm của người khác để phê bình. Đối những nữ hài trẻ như nàng thì phi thường soi mói nhiều hơn.

Bà cô kia hình như bước vào tuổi mãn kinh rồi hay sao mà lại thích chỉ trích người khác quá đáng như vậy ? Chuyện gì cũng săm soi, bới lông tìm vết. ” Tiểu Diệp tức giậnbất bình ai oán.

Tính bà ấy đã vậy rồi có phải mình với bạn mới biết bà ấy ngày một ngày hai đâu. Đừng gây chuyện với bà ấy làm gì. ”

Cậu nhịn được chứ mình thì không. Trước nay mình gét nhất là bị người khác ỷ thế hiếp đáp. ” Đến làm việc cũng đã được hơn nửa tháng, đối những hành vi bới lông tìm vết của Chu mẹ nàng hết lần này đến lần khác đều phải cắn răng nhịn xuống, nhưng hôm nay thì quá lắm rồi.

Y Nhu thì không quan tâm lắm, nàng chỉ là cố gắng làm thật tốt công việc, không muốn vì bị Chu mẹ áp bức một chút mà lên tiếng tố khổ, như vậy tên Đường Hoàng kia sẽ được dịp hả hê. Vô luận thế nào nàng cũng sẽ cố gắng làm chủ cảm xúc của mình.

Hôm nay nàng thấy trong người không được thoải mái, nhưng vẫn cố nhịn xuống để tiếp tục công việc. Tiểu Diệp ở bên cạnh thấy nàng sắc mặt nàng có điểm tái nhợt, không giống mọi khi, tựa hồ cơ thể không được khỏe.

Mình thấy mặt bạn tái lắm, có phải trong người cảm thấy không khỏe hay không ? ”

Không có gì đâu. ” Nàng lắc đầu, hôm nay là ngày đầu nguyệt sự, cơ thể có chút mệt mỏi cùng đau nhức, nhưng là vẫn chịu đựng được, không đến nỗi phải nghỉ làm.

Tiểu Diệp dường như đoán được nguyên nhân, liền giật khăn lau trong tay nàng nói : “ Để mình giúp bạn, mặt bạn đã tái nhợt thế kia còn nói mình không sao, tốt nhất là nghỉ ngơi một chút. ”

Không được, công việc chưa làm còn rất nhiều, hơn nữa Chu mẹ mà biết hẳn cũng không để yên cho mình đâu. ” Vạn nhất chuyện đến tai Đường Hoàng, chẳng phái thời gian ‘ ngồi tù ’ của nàng sẽ dài hơn sao !

Yên tâm, mình không nói, bạn không nói, làm sao mà Chu mẹ biết được. Đừng suy nghĩ nhiều quá, cùng lắm mình làm phần hai người là được. ”

Thế sao được, như vậy bạn sẽ rất mệt mỏi. ”

Ngốc ạ, đã là bằng hữu còn so đo tính toán nhiều vậy sao ? Nhìn bạn kìa, thôi để mình đỡ bạn về nghỉ. Nếu bạn còn tiếp tục ngang bướng, mình sẽ không bao giờ thèm để ý tới bạn nữa. ”

Cảm ơn bạn. ”

Tiểu Diệp đỡ nàng về phòng, đưa nàng mấy viên thuốc giảm đau rồi rời đi. Có lẽ do tác dụng của thuốc, cũng như sự mệt mỏi mà nàng nằm nghỉ không lâu liền nặng nề rơi vào giấc ngủ.

Cửa phòng đột nhiên bị mở ra một lần nữa, người bước vào cố gắng bước đi thật nhẹ tránh để người đang ngủ thức giấc.

Tiểu Diệp quay về ? Không, người đó chính là Đường Hoàng.

Tiến đến bên giường, yên lặng ngồi xuống, trầm ngâm ngắm nhìn khuôn mặt đang chìm trong giấc ngủ. Đôi tay theo đôi gò má, trượt theo những sợ tóc vương trên mặt khẽ vuốt ve dọc theo khuôn mặt tái nhợt, trong lòng bất giác trào lên một nỗi thương tâm, đau xót vô hạn. Nàng nhỏ bé, nàng yếu ớt, nhưng nàng mạnh mẽ, rõ ràng thân thể không khỏe, vẫn không chịu nhượng bộ xin nghỉ, kiên quyết muốn cùng hắn chống chọi. Nhưng nàng càng như vậy, hắn càng không thể buông tay với nàng được. Đôi tay vờn nhẹ khắp khuôn mặt cuối cùng dừng lại trên đôi môi cánh hoa xinh đẹp. Hắn nhịn không được cúi xuống đậu một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn điểm nước trên môi nàng.

Thận trọng cùng nhẹ nhàng kéo chăn lại cẩn thận cho nàng rồi lặng yên ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ xinh đẹp ấy cho đến hừng đông …

-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-

” Tiểu Diệp, mình ăn không nổi nhiều như vậy đâu.”

” Không nên kiêng ăn. Cơ thể bạn đã không tốt như vậy nên một chút đau đớn kia mới làm khó bạn. Nhân cơ hội này hãy hảo hảo tẩm bổ đi.”

” Tất cả những thứ này đều là bạn mua sao ? “

” Đúng vây. “

” Mình sao lại có thể không biết ngại mà ăn hết đươc. “

” Lại nữa, bạn với mình thì còn có gì mà phải khách khí, sau này đến lúc thân mình mình không khỏe thì tất cả không phải còn trông chờ ở bạn, không phải sao? “

” Lúc ấy, nhất định mình sẽ chiếu cố ban. “

” Cho nên bạn đừng đắn đo gì nữa, ngoan ngoãn uống hết bát canh gà cùng thức ăn trên bàn đi. “

Y Nhu không từ chối được đành ngoan ngoãn thuận theo. Nàng cần có sức khỏe, tuyệt đối không được ngã xuống, thỏa ước nguyện của tên ác ma kia, có chết, nàng cũng sẽ không cầu xin hắn . Nghĩ đến đây nàng lại có sức ăn thêm, hiện tại điều quan trọng nhất là phải bảo hộ được thân thể.

Buổi chiều Chu quản sự sai người đến tìm nàng, Tiểu Diệp ở một bên vội vàng nhắc nhở : ” Mặc kệ lần này nàng có nói cái gì, cũng đừng để ý, cứ coi như gió thoảng bên tai đi. “

” Ừm.” Nàng cười đáp, Tiểu Diệp thế nhưng lại xem so Chu mẹ như ma quỷ đáng sợ.

Buông công việc đang làm dở , Y Nhu bước vào phòng quản lí gặp Chu mẹ.

” Chu quản sự, ngài tìm ta. “

” Ngươi tới thật đúng lúc, hãy đến quét dọn bộ phận nghiệp vụ cùng sửa sang lại phòng chủ tịch đi. “

” Dạ ? ” Y Nhu đối với mệnh lệnh của Chu mẹ dường như phản ứng có chút ngốc lăng.

” Hôm nay ngươi phụ trách dọn dẹp phòng chủ tịch là Trương tẩu xin nghỉ phép . Ngươi hãy đi thay thế nàng.”

” Nhưng còn công việc của ta …”

” Ta sẽ giao cho những người khác làm nốt, ngươi không cần phải lo lắng gì hết. “

Mệnh lệnh bất ngờ của Chu mẹ khiến nàng đứng yên tại chỗ, do dự không biết phải làm thế nào.

” Còn chuyện gì sao ? ” Chu mẹ thấy nàng vẫn còn đứng đó chưa đi liền hỏi.

” Không thể tìm người khác được sao … Ta còn việc phải phụ trách …”

” Mới đến được chưa lâu mà liền muốn tự chọn công tác theo ý mình, ngươi nghĩ ngươi là ai? Không nhiều lời nữa, đây là lệnh của cấp trên muốn đích thân ngươi đi thay thế. Còn không mau đi ! Nếu có một chút gì sai sót, trở về ta liền hỏi tội ngươi. “

Y Nhu không cam tâm tình nguyện cầm dụng cụ dọn dẹp hướng văn phòng chủ tịch đi tới. Dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết đây là lệnh của Đường Hoàng. Hắn hẳn là muốn gây khó dễ cho nàng đây mà !

Đứng ở trước cửa văn phòng, Y Nhu hít một hơi thật sâu lấy dũng khí, đưa tay mở cửa phòng. Mặc kệ hắn có suy tính gì, nàng chỉ cần mau chóng làm cho xong công việc của mình là được. May mắn thay ước nguyện của nàng đã được đáp ứng, hắn hiện không có mặt trong văn phòng. Trong khung cảnh bốn bề vắng lặng, nàng thầm cầu mong Đường Hoàng có thể quay về khi nàng hoàn thành xong xuôi công việc.

Nhưng là trời lại phụ lòng người. Chốc lát sau, hắn liền từ cửa ngoài đi vào. Nhìn thấy hắn Y Nhu đột nhiên cảm thấy rất sửng sốt. [ Ta k hiểu tỷ tại sao lại sửng sốt, vp của a ý, a ý muốn về lúc nào thì về =3=, đáng lẽ tỷ phải hoảng hốt mới đúng ]

Nhìn biểu tình của hắn nàng thầm nhủ : < Chính mình làm chuyện tốt còn giả bộ. >

Đường Hoàng nhìn quanh văn phong một hồi hướng nàng hỏi: ” Trương tẩu đâu? “

” Giả dối ! ” Nàng lạnh lùng đáp lại hắn, đã biết trước còn đi hỏi những câu vô nghĩa như vây.

Đường Hoàng không nói gì thêm, yên lặng bước đến bàn làm viêc. Y Nhu cật lực lau dọn ngăn tủ, nhưng là không lúc nào không cảm thấy đôi mắt nóng bỏng của người kia nhìn chăm chăm vào mình. Phải bình tĩnh ! Nàng tự nhủ với lòng, không được chịu thua trước cái nhìn nóng rực kia. Nhưng dù nàng có tận lực cố gắng làm bộ không quan tâm nhưng lại không thể ngăn cản hai mở đỏ ửng như ráng chiều.

Hắn không có việc gì làm hay sao mà lại ngồi nhìn chằm chằm nàng? Y Nhu tự giận mình định lực không tốt, hắn là kẻ thù của nàng, thế nhưng nàng lại sợ hãi ánh mắt hắn.

Đúng lúc Y Nhu cảm thấy khó xử, cửa liền mở ra, một vị thiếu nữ xinh đẹp, mỹ lệ động lòng người bước vào, vui vẻ bước tới, thân thiết gọi tên hắn.

Nàng kia là con gái của Lưu Đổng- chủ tịch một công ty có quan hệ chặt chẽ trong việc hợp tác làm ăn với Hào Quốc xí nghiệp, Lưu Nhân Nhân.[ nghe như Lưu Nhơn Nhơn ý =3=] Bộ trang phục hàng hiệu, thời trang ôm lấy những đường cong mị nhãn, dáng người thon thả, cân đội Từ lời nói cùng bộ dáng thân thiết như vậy, Y Nhu có thể khẳng định chắc chắn mối quan hệ thân thiết giữa hai người này.

” Em tới có chuyện gì? ” Lúc này đây hắn thực sự không muôn gặp Lưu Nhân Nhân.

” A, hảo vô tình nha, người ta có ý tốt đến để đưa anh phần văn kiện thừa mà. ” [ Hảo sến ]

Đường Hoàng liếc mắt nhìn đến bản kế hoạch thi công dưới sự hợp tác giữa Lưu thị và Hào Quốc xí nghiệp.

” Để người khác đưa đến là được rồi. “

” Nhưng mà em muốn đến để gặp anh nữa a ~ ” Vừa nói vừa quấn lấy vai hắn làm nũng [ S..t..o..p.. sến muốn ói…]

” Đừng như vậy.” Đem nàng đẩy ra, hắn không muốn Y Nhu nhìn thấy cảnh tượng mờ ám này. Lưu Nhân Nhân từng là người mà hắn tiếp cận để kết hôn. Hôn sự này không đơn giản là để sự gắn bó giữa 2 công ty thêm chặt chẽ, mà còn vì một nguyên do khác. Lưu thị ở trong giới chính Đảng quan hệ tương đối tốt, có nhiều chỗ quen biệt đối với kế hoạch khai phá Đại Lục của hắn giúp ích rất lớn, huống hồ Lưu Nhân Nhân là một người có khả năng giao tiếp, thủ đoạn cao siêu, lại thức thời, đối với hắn càng thêm có ích. Bất quá đó là những suy nghĩ của hắn trước khi gặp Y Nhu.

Lưu Nhân Nhân thậm chí không quan tâm đến phản ứng của Đường Hoàng, mà lại chú ý đến ánh nhìn của hắn tới nữ lao công dnag dọn dẹp trong góc.

” Có sao đâu, chỉ là một cái hạ nhân thôi à, anh không cần giả đứng đắn a ~” Nàng kia cười duyên, làm một bộ dáng lơ đễnh ra lệnh :” Uy, không cần lau dọn nữa đâu. Ngươi có thể ra ngoài được rồi. “

Y Nhu đem khăn lâu để vào xô, đứng lên vỗ vỗ tạp dề, không ói lời nào lẳng lặng xách xô hướng cửa rời đi.

Đường Hoàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng. Bất chấp Lưu Nhân Nhân cùng hắn thuyết minh kế hoạch thiết kế khai thác thị trường đại lục, hắn một chút cũng không nghe lọt tai câu nào, một lòng chỉ nghĩ đến Y Nhu. Vừa rồi thấy nàng sắc mặt đã không còn tái nhợt hắn liền cũng cảm thấy an tâm hơn.

” Hoàng, anh cảm thấy bản kế hoạch này thế nào. ” Sau một tràng thuyết minh, nàng kia hướng hắn hỏi.

” Văn bản cứ để đó, chờ ta xem xét kĩ càng một lượt rồi chúng ta sẽ bàn bạc sau. “

” Vậy thôi, không nói chuyện này nữa, nói chuyện của chúng ta đy …”

” Có chuyện gì cần nói sao ? “

” Chán ghét. ” Đường Nhân Nhân hờn dỗi hướng hắn nói : ” Nam nhân thường thích giả bộ a~ Đương nhiên là chuyện hôn sự của chúng ta rồi. ” [ Ai nói cho ta biết tại sao lại có cái nữ nhân nhõng nhẽo ỏng eo đến mức này * lật bàn *]

” Không phải anh đã sớm nói rõ quan điểm hay sao ? “

” Nhưng là trên đời này ai lại có thể kháng được mị lực của Đường Hoàng anh. Em không yêu cầu anh phải yêu em, chỉ cần cho em theo anh là được. Chẳng lẽ anh không nhận thức được lấy em, anh sẽ có được bao nhiêu lợi ích sao ? “

” Nói sau đi. ” Hắn đứng lên, đi đến quầy rượu, rót lấy một ly, một hơi uống cạn sạch.

Không hiểu hôm nay Đường Hoàng ăn nhầm phải thuốc gì nữa, Đường Nhân Nhân chợt thấy biểu hiện của hắn hôm nay có điểm không đúng.

” Biết vậy chứ sao …”

” Em đi đi. “

Thấy hắn một câu muốn đem nàng đuổi đi không chút khách khí, chứng tỏ hắn đang không vui. Lưu Nhân Nhân là kẻ thức thời liền lập tức rời khỏi, lúc này ở lại chỉ có chọc giận hắn thôi.

” Được rồi! Những lời vừa rồi ngươi cũng nên nghĩ qua đi, lúc nào cần đến ta thì cứ đến tìm, ta chờ ngươi. Bai ! “

Nói xong liền lập tức rời khỏi. Thời gian còn nhiều mà, không nên bức bách hắn.

Thời gian trước ở Mỹ khi nghe tin Đường Hoàng muốn kết hôn, nàng dã thật sự hoảng sợ, lập tức mua vé máy bay về nước, hoàn hảo tất cả chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió. Tuy rằng đám cưới đột nhiên bị hủy bỏ không rõ nguyên nhân, nhưng nàng chắc đến tám phần là nữ nhân kia đã chọc Đường Hoàng mất hứng, nếu không thì cũng là đối phương đã hết giá trị lợi dụng. Nghĩ đến đây trong lòng nàng không khỏi có một trận thở phào nhẹ nhõm, nam nhân nà chỉ yêu những nữ nhân gia đình danh giá, có giá trị lợi dụng, căn bản sẽ không kết hôn vì yêu. [ Py: Lầm to r` ba` thím !!! ĐNN: Ngươi gọi ai là bà thím !!! Py: Ở đây ngoài ta vs ngươi thì còn ai * huýt sáo * ĐNN: * giậm chân bành bạch * Ngươi … ngươi …]

Lưu Nhân Nhân đối với phán đoán của mình thập phần tin tưởng. Nàng so với nữ nhân kia chắc chắn sẽ có lợi cho Đường Hoàng hơn. Nếu hắn muốn chọn đối tượng kết hôn, thì nàng chính là người tốt nhất. Bất quá, tuổi trẻ của nữ nhân dù sao cũng có hạn, không thể cứ chờ đợi mãi được.

Y Nhu từ sau khi từ phòng chủ tịch đi ra, biểu hiện có chút khác thường. Tiểu Diệp vụng trộm quan sát thái độ Y Nhu, khối thủy tinh trên cửa kia tựa hồ có cừu oán sâu đậm với nàng, mới rồi nàng dùng hết sức chà sát nó.

Cách đó không xa, Chu mẹ đang hướng các nàng đi tới, soi mói xem các nàng có hoàn tất công việc đúng thời gian hay không. Chu mẹ nhìn chăm chăm vào Y Nhu.

Nữ hài này thật không biết lễ phép, cư nhiên thấy nàng mà không chào hỏi gì. Phải dạy dỗ nàng một chút mới được.

Theo ngón tay đang chà lau kính hướng đến góc chết của cửa sổ, cố ý nói :” Vì sao lại không lau đến chỗ này ? Nếu ngươi không làm việc cẩn thận như thế này một lần nữa, ta sẽ trừ lương ngươi. ” Chu mẹ cố ý quở trách, gây khó dễ nhằm cho Y Nhu thấy được quyền uy của một quản sự như mình.

Y Nhu – Ánh mắt sắc bén nhìn về phía Chu quản sự. Tâm tình của nàng hiện giờ không được tốt lắm, người phụ nữ này còn muốn cố tình gây rắc rối cho nàng. Ngẫm lại người khiến tâm trạng nàng khó chịu như lúc này không ai khác chính là Chu mẹ. Nếu bà ấy không sai nàng đi dọn dẹp cái phòng quái quỷ kia thì tâm trạng nàng đâu có như bây giờ. Vừa nghĩ đến đây trong lòng lại trào lên một cỗ tức giận cùng bất mãn. [ Py: Tỷ tức giận gì thế * cười âm hiểm * Nhu tỷ: Py à, e càng ngày càng giống tên kia rồi đấy !!! * lườm *]

” Ngươi … bất mãn với ta sao ? ” Bị ánh mắt sắc bén của nàng dọa cho một phen sợ hãi, lần đầu tiên thấy nàng không nghe lời đến vậy. Như thế nào một nữ hài lúc bình thường luôn dịu dàng ngoan ngoãn như nàng, hôm nay lại có thái độ khác thường thế kia ?

” Ta không có làm việc không cẩn thận, chỉ là chưa lau đến mà thôi. Ta muốn lau phía trước thỉnh lão nhân ngài lui sang một bên, tránh quấy rầy ta làm việc. “

Ngữ khí tự nhiên, không giận mà uy kia tạo cho người khác một loại cảm giác bức bách, Chu mẹ nhất thời á khẩu, không thốt được ra lời nào. Cô gái này giỏi, cũng không giống như mọi khi chịu bị mình khi dễ. Nghĩ đến đây Chu quản sự mặc dù tức giận nhưng cũng không tìm được lí do gì để quở trách nàng thêm nên đành lui sang một bên. [ Py: Ai giống tên kia hơn ta * huýt sáo * Nhu tỷ: * thẹn quá hóa giận * Em … em … Đường ca: * cười thầm *]

Y Nhu tiếp tục làm việc của mình, mặc kệ Chu mẹ đứng bên cạnh. Tên Đường Hoàng kia thật đáng giận ! Cố ý lợi dụng nữ nhân khác đến vũ nhục nàng mà ! Rõ ràng là có nàng ở đó vậy mà còn cố ý biểu diễn một màn thân thiết, anh anh em em ngọt xớt, quả thực hết sức nhàm chán [ Py: Hũ dấm ở đâu mà chua thế k biết …]. Bởi thế nên lúc này đây nàng đang rất tức giận. Nàng cần phát tiết ra hết nỗi bực tức này.

Lúc này Tiểu Trương của bên Nghiệp vụ đi qua, thấy Y Nhu đang rất cao hứng làm việc. Y Nhu là một cô gái rất chăm chỉ làm việc, bộ dáng lại thanh tú, dịu dàng, sớm đã được rất nhiều nam nhân làm việc trong công ty chú ý đến. Một người độc thân như hắn cũng không ngoại lệ. Nhìn thấy cơ hội đang bầy rành rành trước mắt, hắn vội rảo bước đi tới, tính bắt chuyện tiếp cận dần với nàng.

” Y Nhu ! Đối diện công ty mới mở một quán ăn, tôi lại có hai phiếu chiêu đãi của quán đó. Sau khi tan tầm cô có thể đi ăn cùng với tôi, được chứ ? “

Đối với lời mời của vị đồng nghiệp kia, Y Nhu có chút ngốc lăng. Tuy là trước đây cũng từng nói chuyện qua vài lần, nhưng cũng không phải là quen thân gì lắm, bất quá cũng không phải là không thể nhận lời. Đang chuẩn bị nhận lời đề nghị kia, đã có người thay nàng nói tiếp : ” Trong thời gian làm việc hình như công ty có quy định là nam viên chức không được đến gần nữ công nhân phải không ? “

Sự xuất hiện của Thạch Đồng khiến hai người cùng chợt sững người.

” A … Thạch tiên sinh, nhĩ hảo. ” Thạch Đồng là thân tín của Đường Hoàng, trong công ty quyền cao chức trọng thế nào ai cũng biết, hơn nữa thái độ cùng lời nói vừa rồi có vẻ không giống như là lời nói đùa làm cho hắn một phen kinh hãi.

” Nếu để cấp trên biết ngươi có ý định tiếp cận nữ công nhân, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến thành tích trong công việc. “

” Di. Sự việc không có nghiêm trọng như vậy, tôi chỉ là muốn mời nàng dùng một bữa cơm tối mà thôi, Thạch tiên sinh cứ coi như hành động vừa rồi chỉ là đùa cho vui thôi. Ha ha ! “

” Biểu tình của ta giống như đang nói giỡn sao ? ” Bị nét mặt nghiêm nghị, lãnh khốc, cùng ánh mắt sắc bén nhìn chăm chăm vào người làm cho vị tiểu Trương kia nghẹn họng trân trối, có muốn cười cũng không thể tiếp tục.

” Vâng … vâng … tôi hiểu rồi. Tôi xin phép quay trở về làm tiếp công việc. ” Nói xong hắn nhanh như chớp rời khỏi hiện trường.

Y Nhu tức giận, lên án : ” Xin đừng có can thiệp vào chuyện tư của ta, chuyện ta muốn đi hay không ta tự có quyết định. “

” Chỉ sợ có người không coi đó là chuyện tư, ngươi hẳn là nên hiểu chứ !”

” Ngươi giám sát ta ? “

” Ta chỉ là muốn tránh cho một nhân tài của công ty bởi vì những lí do hết sức không đâu bị cách chức. Đối với sự tổn thất này của công ty, hẳn ngươi biết rõ nguyên do là tại sao chứ ! “

Nàng thiếu chút quên mất, phàm là nam nhân có ý định tiếp cận nàng, tất cả đến cuối cùng cũng đều gặp phải kết cục không tốt. Vũ Phàm chính là minh chứng rõ ràng nhất. Nàng cắn cắn môi dưới, không nói gì nữa, nàng thế nhưng lại quên mất điểm này.

” Tất cả đều chỉ vì muốn tốt cho cô thôi, hy vọng cô có thể hiểu. ” Nói rồi Thạch Đồng lập tức xoay người rời đi.

5 tháng đã trôi qua, mùa đông đang dần đến.

Hôm nay sau khi kết thúc công việc dọn dẹp toilet cũng đã là bảy giờ tối. Mau chóng cất đồ dùng, dụng cụ vào kho, nàng nhanh chóng trở về kí túc tắm rửa sạch sẽ, hôm nay nàng với Tiểu Diệp hẹn nhau ra ngoài ăn tối.

Hai người thong thả rảo bước trên đường, vừa ngắm cảnh vừa nghĩ xem nên ăn cái gì. Đài khí tượng thông báo, ngày mai trời sẽ trở lạnh, thế nhưng lúc này không khí se se lạnh đã bắt đầu xuất hiện. Bỗng nhìn thấy một gia đình đang vui vẻ quây quần quanh nồi lẩu nóng hổi, nàng trong lòng bần thần nhớ đến thời điểm này năm ngoái. Khi ấy cha vẫn còn sống và ở cùng với tỷ đệ nàng, khi đó cả nhà ba người thường tề tựu vui vẻ bên nồi lẩu trong những ngày thời tiết se se lạnh như thế này. Trong ngoi nhà nhỏ ấm cúng, bên nồi lẩu bốc hơi nghi ngút, có một người cha hiền lành đang ngắm nhìn hai người con đang tranh giành đồ ăn. Khung cảnh ấy sao mà thân thương đến thế, vậy nhưng những ngày tháng yên ả, hạnh phúc đó, nay còn đâu.

Không biết qua bao lâu sau, nàng đang quanh quẩn trong dòng suy nghĩ bỗng bị tiếng gọi của Tiểu Diệp lôi trở lại với thực tại.

” Suy nghĩ gì mà bần thần nãy giờ thế ? ” Tiểu Diệp lo lắng hỏi.

” Aiz … Một lời khó có thể nói hết được … ” Nàng lắc đầu, tiếp tục bước tiếp.

” Không biết tối nay nên ăn gì đây ! Xem nào, hay chúng ta ăn lẩu đi, hôm nay tiết trời se se lạnh thế này, món lẩu là sự lựa chọn tuyệt vời nhất.”

” Mình xin lỗi, hôm nay không thể đi ăn với cậu được, mình thực sự ăn không vô. Cậu đi một mình đi, mình về trước. “

” Chờ chút, tại sao cậu lại … “

” Không có gì đâu, đừng lo lắng cho mình. Chỉ là trưa nay ăn nhiều sủi cảo quá, đến giờ vẫn cảm thấy no. Cậu đi ăn đi, cũng muộn rồi, mình về trước. Bai ! “

Nói xong nàng nhanh chóng hoà vào dòng người rời đi, tránh để Tiểu Diệp vì nàng mà lo lắng.

Xuyên qua dòng người đông đúc, bước đi một cách vô định, bất giác nhìn lại, không biết đã đến khu nhà trước đây từ bao giờ.

Khu nhà trước đây đã không, cửa hàng tiện lợi cũng không còn, cha nàng cũng không còn … Bây giờ chỉ còn lại một bãi đất hoang vắng, lạnh lẽo.

Nàng nhìn ngó xung quanh ìm lấy một chỗ, lặng lẽ gồi nhìn bãi đất trống trước mắt, trong lòng miên man suy nghĩ về những tháng ngày đã xa.

Chẳng biết bao lâu sau, tiếng bước chân tiến lại gần đem nàng trở lại với hiện thực. Nhìn người đàn ông trung niên xa lạ trước mắt đang quan sát nàng một cách chăm chú, nàng bật hỏi : ” Xin hỏi, ông có chuyện gì sao ? “

” Cô có phải là Lý Y Nhu tiểu thư ? “

Vị lão tiên sinh này cư nhiên lại biết tên nàng, thật kì lạ. Lục lọi trong trí nhớ nhằm tìm kiếm bóng dáng người đàn ông trước mặt, nhưng là dù có cố gắng thế nào cũng không nhớ ra là mình và người đàn ông này có quen biết.

” Ông là …”

” Quả thật là Lý Y Nhu tiểu thư, rất hân hạnh gặp mặt, tôi đã mong chờ được mặt cô bấy lâu nay. “

” Gặp tôi ? Nhưng tôi không biết ông là ai. “

” Ta đối với chuyện của cô lại biết rất rõ, bao gồm cả chuyện phụ thân cô chịu đả kích nặng nề mà qua đời, tôi cũng biết. “

” Rốt cuộc ông là ai ? “

” Tôi là ai, điều này cũng không quan trọng, quan trọng là tôi có thể giúp cô hoàn thành tâm nguyện. “

” Tâm nguyện của tôi ? “

” Đúng vậy ! Tâm nguyện báo thù. “

” Ông là ai ? Và tại sao lại muốn giúp tôi ? “

” Ta và cô giống nhau, đều bị Đường Hoàng hại đến thiếu chút một xu dính túi cũng không còn. Ta may mắn hơn có cơ hội đứng dậy được, tạo lập xí nghiệp mới. Ta vẫn luôn muốn tìm cơ hội trừng trị hạng tiểu nhân như Đường Hoàng Mạo muội điều tra hắn thì biết được chuyện của cô và gia đình, thực sự ta thấy rất tức giận. Nếu không trừng trị cái loại người như hắn thì không biết sẽ có bao nhiều người vô tội nữa bị hắn hãm hại. “

” Hắn thực là đáng giận đến cực điểm …” Đối với sự hận thù bấy lâu vẫn đè nặng trong lòng, nàng không giám chống trả, vì tiểu đệ. Không nghĩ trên đời này còn nhiều người bị Đường Hoàng hại như vậy. ” Nhưng là tôi có thể giúp gì được cho ông ? “

” Sở dĩ Đường Hoàng có thể hoành hành ngang ngược bấy lâu nay cũng bởi hắn đã xây dựng được một hệ thông công ty, xí nghiệp lớn, làm ăn cực kì phát đạt. Nếu có thể lấy được những tài liệu cơ mật của công ty hắn thì chuyện chúng ta lật đổ Đường Hoàng sẽ dễ như trở bàn tay. “

” Ông muốn tôi trôm tư liệu của Đường Hoàn ? Không được đâu, tôi chỉ là một nhân viên vệ sinh nho nhỏ, sao có thể trộm được những thông tin cơ mật kia ? “

” Đơn gian giản thôi, cô hãy trở thành nữ nhân của hắn ! “

” Không thể được ! ” Nàng hoảng sợ lắc đầu.

” Chỉ có làm nữ nhân của hắn mới có cơ hội lật đổ hắn. “

” Tôi không làm được. “

” Cô làm được. Bởi hắn trong lòng chỉ nghĩ đến cô. Hãy nhớ lại xem phụ thân của cô đã phải qua đời một cách ấm ức như thế nào. Ông ấy vất vả cả một đời làm lụng vất vả, kết quả thì sao ? “

” Chính vì vậy nên ta càng không thể gả cho Đường Hoàng. “

” Gả cho hắn chỉ là kế tạm thời. Nếu cô cứ chỉ là một nữ công nhỏ bé như bây giờ thì căn bản là sẽ không bao giờ có thể tiếp cận được hắn. Chỉ có làm người của hắn cô mới có cơ hội đánh cắp tư liệu mật của công ty hắn. Ta biết làm như vậy là thiệt thòi cùng uỷ khuyất cho cô, nhưng đây là cách duy nhất để đánh bại hắn. Hy vọng cô có thể suy nghĩ thêm về vấn đề này. Nếu thay đổi suy nghĩ, hãy liên lạc với ta. Đây là danh thiếp của ta. Chuyện hôm nay tốt nhất đừng để người ngoài biết được, đối với cả ta và cô đều có lợi.”

Người đàn ông đó nói xong liền lên xe rời đi. Y Nhu ngẩn người nhìn tấm danh thiếp trong tay. Mọi chuyện vừa rồi xảy ra hết sức đột ngột. Những lời ông ta nói khiến nàng không thể bình tĩnh được.

Cuối cùng cũng xong 

Gỡ pass rồi lăn đi chơi thôi

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ !!

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

One thought on “Lùng bắt tâm em- Chương 5.1

  1. Kẻ xấu đó mau tránh xa ra

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s