Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Luật sư đại nhân không dễ chọc – Chương 2 ( 2.1 + 2.2 )

1 Phản hồi

Chương 2

Mỗi cô gái trong thời điểm thanh xuân đều đã từng một lần gặp được một đối tượng khiến bản thân mặt đỏ, tim đập. Mỗi ngày đều vụng trộm ngắm nhìn hắn, vụng trộm vì hắn mà làm những chuyện ngốc nghếch, vụng trộm chụp ảnh hắn. Vì hắn mà khóc, cũng lại vì hắn mà nhọc công suy tính, nhưng đối phương lại tuyệt nhiên không hề hay biết. Đí là yêu thầm.

Mà có thể đó chưa phải là tình yêu, nhiều năm sau nhớ lại, mọi chuyện đều chầm chậm trở thành những đoạn hồi ức đẹp mà bí mật của mỗi người.

Đoạn tình cảm ngọt ngào, lãng mạn này, các cô gái đều vĩnh viễn lưu luyến gìn giữ trong lòng. Thẳng đến một ngày, khi đã trưởng thành, trên đường ngẫu nhiên hội ngộ nam sinh thầm mến lúc trước, lại phát hiện đối phương giờ đầu trở nên hói, bụng cũng lớn như cái thùng phuy, này đoạn tình cảm say đắm lúc trước mới có thể hoàn toàn chấm dứt.

Nhưng đối với Lộ Hà Dạ mà nói, ông trời thực vô cùng ưu ái nàng, làm cho nàng nhiều năm sau vẫn có thể hội ngộ với đối tượng thầm mến nhiều năm, hơn nữa học trưởng còn vẫn giống như trong kí ức ngày xưa của nàng, một bộ dáng ôn nhu, tuấn mĩ, ngọc thụ lâm phong.

Lộ Hà Dạ ngồi ở trên ghế sofa trong phòng tổng biên mà tim đập thình thịch, hai má phiếm hồng, sóng mắt lưu chuyển, thi thoảng trộm dò xét người đang ngồi trước mắt Điền Mộc Hoa.

Đôi môi đo đỏ cùng cánh hoa đồng dạng mê ngươi, đôi mắt đen, sâu thẳm như mặt nước hồ thu, thanh âm nam tính nhưng cũng ẩn chứa biết bao nhu tình.

Hà Dạ, tuy em mới vào tòa soạn chưa lâu, nhưng biểu hiện rất khá, bản thảo em hộ trợ Thượng Nhất Kì soạn ra cũng được rất nhiều độc giả tiếp nhận cùng khen ngợi. Dù là cách hành văn hay văn phong đều phi thường độc đáo, rất có phong cách cá nhân. ”

Cảm ơn học trưởng. ” Bị Điền Mộc Hoa đột nhiên khen ngợi, trong lòng nhất thời loạn như tơ vò, tìm đập thình thịch như chú nai nhỏ chạy loạn.

Cho nên anh hy vọng lần này có thể chuyên mục chuyên viết về nhân vật rất nổi tiếng cho em phụ trách. ” Hắn sao lại không biết tiểu học muội này đối mình thầm mến, nhưng là chính vì biết nên mới càng muốn lợi dụng. “ Em thấy sao ? Có thể đảm nhận chuyên mục này chứ ? ”

Phỏng vấn người nổi tiếng nha !

Chuyên mục về người nổi tiếng này có thể coi là con át chủ bài của tòa soạn nhằm tăng lượng độc giả. Trong nhóm đồng sự có bao nhiêu người tối thiết tha, mơ ước có thể được độc quyền làm chuyên mục này. Chỉ mới làm việc trong một thời gian ngắn mà đã được đảm nhận chuyên mục này, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy vừa mừng vừa sợ.

Em đương nhiên nguyện ý, học trưởng.” Lộ Hà Dạ hoàn toàn đồng ý tiếp nhận công việc, không để ý đến sự tính kế trong đôi mắt hắn.

Em có thể đáp ứng khiến anh thật cao hứng, bất quá Hà Dạ, anh có điều muốn nói trước với em. ” Nhận được sự đồng ý của nàng, sắc mặt Điền Mộc Hoa trở nên nghiêm túc hơn.

Chuyên mục này nguyên bản cũng không dễ dàng như em tưởng tượng, bên được phỏng vấn có thể là một người rất thoải mái, dễ chịu, nhưng có đôi khi cũng có một số vị khó tính, không muốn phối hợp, cho nên để làm tốt được chuyên mục này đòi hỏi người phỏng vấn phải có một nghị lực rất lớn. Em có tự tin mình sẽ làm tốt ? ”

Ân, học trưởng, em sẽ cố gắng hết sức để chuyên mục thành công rực rỡ. ” Nhìn học trưởng đang nhìn mình bằng một đôi mắt ngập tràn tin tưởng cùng mong đợi, nàng làm sao có thể nói lời cự tuyệt. Huống chi đây cũng là điều mà nàng tha thiết ước mơ bấy lâu nay.

Thật tốt quá. ” Xác nhận nàng không đổi ý, anh lại lộ ra một bộ dáng tươi cười nói: “ Anh gần đây cũng muốn nhận ít mấy vụ phỏng vấn, nhưng nghĩ en là người có năng lực, nhất định sẽ làm được, cho nên tất cả đều giao cho em phụ trách. ”

Hảo. ” Nàng rốt cục cũng chẳng biết có điểm gì hảo, bất quá hiện tại tâm tình đang phơi phới như nụ hoa mới nở rộ, chỉ ngây ngô nhìn Điền Mộc Hoa cười, gật đầu. [ Py: Dáng vẻ điển hình của một tiểu sắc nữ * hắc hắc * ]

Đây tất thảy đều dựa vào em. ” Vừa nói anh vừa đem hết thảy tư liệu trên bàn bàn giao cho nàng.

Lộ Hà Dạ lúc này còn chưa cảm nhận được đại họa đang kéo đến, đối với sự giao phó của người trong lòng, vẫn là vui vẻ tiếp nhận không chút do dự.

Thẳng đến lúc sau, khi đã yên vị ở bàn làm việc của mình, lật giở đống tư liệu mà anh đưa cho. Nụ cười ngây ngô bộng vụt tắt trên môi, chỉ hận một điều không thể trực tiếp hét lên một tiếng thảm thiết –

A ~ Ta không muốn phỏng vấn cái tên tiểu nhân Ôn Hoán Quang kia !!!!! ”

-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-..-

Văn phòng luật sư Ôn Hoán Quang.

Bây giờ cũng đã tối muộn, tiễn bước vị Lý ủy viên khó chơi đi, nhẫn nại của ca một ngày cuối cùng cũng hao mòn hết.

Hắn đôi khi cũng chẳng rõ vì sao bản thân lại hao tâm tổn sức vào những vụ kiện nhàm chán, không có tính khiêu khích như vậy, thực làm cho hắn chán nản không thôi.

Hắn mệt mỏi nới lỏng caravat, một bên nghe một cú điện thoại mà Lâm trợ lí mới nối máy vào.

Quan Bản Luật, ngươi khiến ta càng ngày càng cảm thấy chán đấy ! ” Hắn tiếp nhận điện thoại, chậm rãi mở miệng, tiếng nói ôn nho ẩn hàm một chút bất mãn. “ Mấy cái vụ án rác rưởi vậy cũng ném cho ta, vậy đảng luật sư các người đâu ? Bộ chỗ ngươi không có người nào khác sao ? ”

Đúng vậy, nhân tài thì cũng chỉ có vài người, thỉnh ngươi gia nhập thì ngươi không chịu đành phải bảo mấy người đó qua làm phiền ngươi. ” Bên điện thoại truyền đến là người bạn tốt hay thích nói giỡn của hắn, trong giọng điệu lúc này hàm chứa một sự trêu chọc : “ Thế nào ? Tình huống trên liệu có giải quyết được không ? ”

Xem tình huống trước mắt, xem ra hắn sẽ bị vướng phải tội danh vu khống, phỉ báng, các ngươi nên có sự chuẩn bị tâm lí trước đi. ” Ôn Hoán Quang không muốn lãng phíthời giờ nói chuyện phiếm, liền lập thức nói thẳng vào vấn đề : “ Ngươi gọi điện tới chắc không phải chỉ để hỏi chuyện của Lý ủy viên chứ ? ”

Đương nhiên là không phải. ” Quan Bản Luật khinh xuy một tiếng, lập tức đi vào chuyện chính. “ Ta hôm qua nhìn thấy tập san đăng chuyện của bọn Địch Trí Bôn, chuyện là thế nào ? Gần đây đám người kia có động tĩnh gì không ? ”

Ôn Hoán Quang trước vì đánh golf thua tên kia, đành phải chấp nhận chuyển đến Thái Qúy danh môn làm gián điệp, thay Quan Bản Luật thăm dò động tĩnh bốn tên đối thủ một mất một còn từ thời trung học.

Hoàn toàn không có, trừ bỏ 2 tên ngốc ở lầu tám mới dính scandal trên tạp trí bát quái ra, bọn họ cũng không có động tĩnh gì đặc biệt. Còn cái tên Chu Thận Lãng ở lầu 9 thì đang ở nước ngoài khảo sát, chưa về. ”

Bạn tốt của hắn là phụ tá cho một chính đảng lớn, chú ý nhất chính là động tĩnh của Đảng đối địch của Chu Thận Lãng. Miệng thì báo cáo sơ lược cho đối phương, cũng không hiểu sao vì sao trong đầu lại hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn, phẫn nộ của người nọ

Biểu muội của Địch Trí Bôn, Lộ Hà Dạ …

Hắn lười biếng đặt bút viết xuống.

Từ ngày bị Judge dọa chạy mất, cũng không thấy nàng tái xuất hiện qua, ngẫm lại thật có điểm đáng tiếc, hắn còn muốn hảo hảo trêu đùa tiểu nữ nhân kia.

Khảo sát a ? ” Nghe tin địch thủ không ở trong nước, thanh âm Quan Bản Luật có điểm cô đơn. “Đúng rồi, ngươi thám thính chuyện của bọn họ thì cũng phải cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện, dù sao bọn họ biểu hiện bên ngoài có chút ngu ngốc, nhưng đều rất có tài. ”

Ân. ” Ôn Hoán Quang lơ đãng trả lời, lại cùng bằng hữu nói chuyện phiếm vài câu rồi cúp máy.

Từ khi còn học trung họ thuộc diện “ những đứa trẻ được nuôi dưỡng tốt ” còn bọn Địch Trí Bôn lại thuộc đám “ những đứa trẻ thuộc diện đuổi học ”, hai bên cùng nhau đối lập gay gắt.

Cùng nhau phân chia cao thấp đã nhiều năm, cư nhiên giữa họ cũng dần phát triển một loại tình cảm đặc biệt, cũng không hẳn là tình bằng hữu, nhưng cũng không phải hoàn toàn là địch nhân, chỉ là ngẫu nhiên hội nhịn không được muốn khi dễ và chỉnh đối phương một chút mà thôi.

Nhớ tới đêm đó chính mình ác liệt khi dễ tiểu nữ nhân sợ chó muốn chết kia, trên mặt hắn không giấu được ý cười, hiển nhiên rằng trong tiềm thức hắn đã nghiêm nhiên đem nàng gộp vào danh sách nhóm địch nhân kia. [ Py : Rồi , một anh khủng bố dọa người, một anh lại phúc hắc biến thái muốn ném dép, soái ca nhà mình hảo đặc biệt =)) Ôn ca: em muốn ném dép ai a~ Judge xông lên ! Py: * chạy mất dép * ]

Hơn nữa, thật sâu trong lòng hắn cảm nhận, khi dễ nàng so với biểu ca ngốc nghếch của nàng có điểm thú vị hơn.

Lúc này điện thoại bàn lại vang lên, hắn thuận tay ấn nút trò chuyện, Trợ lí pháp vụ Tiểu Hải thanh âm mang theo một tia bất đắc dĩ truyền đến.

Lão bản, ngài sắp tan tầm sao ? ”

Không sai biệt lắm. ” Hắn nhìn đồng hồ . “ Ngươi không phải đã về rồi sao ? ”

Ta về ròi, nhưng là có một chuyện quên mất lúc nãy không thông báo với ngài. Buổi chiều có một vị tiểu thư bên phía một tạp chí nói muốn gặp ngài. Ta khi đó có việc, liền mời nàng đến phòng khách chờ, kết quả nàng … Nàng … ” Tiểu Hải thanh âm ấp a ấp úng, nói không thành câu.

Không phải ta đã dặn trước là dịp gần đây không tiếp nhận phỏng vấn hay sao ? ”

Ôn Hoán Quang đánh gãy sự chần chờ của trợ lí, nhíu khởi hàng mi dài, tuy rằng ngữ điệu không lớn, cũng không có gay gắt, nhưng là thanh âm không hờn không giận đó lại khiến người ta nhịn không được mà khẩn trương.

Ta, ta nhất thời quên mất, bởi vì nàng nói nàng có quen biết ngài cho nên ta mới nói nàng đến phòng khách chờ. ”

Vậy vị kia hiện giờ đang ở đâu ? ” Hắn xoa xoa mi tâm, không vui hỏi.

Dạ, vị tiểu thư kia hiện tại vẫn đứng trước cửa văn phòng ngài đi tới đi lui nãy giờ. ” Tiểu Hải chân thực miêu ta lại.

Cái gì mà đi tới đi lui ? ”

Ôn Hoán Quang tức giận treo luôn điện thoại, đứng dậy cầm áo khoác bước nhanh ra phía cửa. Cửa hé mở lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, ngọt ngào đang hé ra những nét kinh hoảng hướng hắn nhìn tới.

Là nàng.

Đôi mắt đen sâu thẳm bình tĩnh dừng trên khuôn mặt kinh hoàng, thất thố của nàng. Một loại sung sướng khôn kể xiết lan tràn trong lòng hắn, sừng ác ma cũng vô thanh vô tức mà mọc ra.

Này không phải là tiểu nữ nhân mà hắn vừa mới tưởng niệm đó sao, hắn trong lòng tự động đen nàng coi như một món đồ chơi mới – Lộ Hà Dạ.

Một chút ác ý ở bên phiến môi đang khẽ nhếch khởi.

Bị sự nhàm chán làm lãng phí cả một ngày, hiện tại rốt cục lạc thú lại tự dưng chạy tới tận miệng.

Quái ! Rốt cuộc hắn đang cười cái gì ? Lộ Hà Dạ theo chút ngạc nhiên ban đầu hoàn hồn lại, đối với nụ cười cổ quái của tên hỗn đản trước mắt, da đầu không khỏi run lên một trận.

Có việc gì tìm ta sao ? ” Tiếng nói trầm thấp mang theo chút từ tính cắt ngang bầu không khí trầm mặc giữa hai người. Ôn Hoán Quang hai tay khoanh lại trước ngực, dựa nhẹ vào cạnh cửa nhìn xuống nàng.

Ta … ” Một chữ xuất ra, những từ còn lại tự dưng nghẹn lại nơi cổ họng.

Làm thế nào bây giờ ? Mình phải mở miệng sao đây ?

Ngày đó một miệng mắng hắn là kẻ hạ lưu vô sỉ, bất quá hiện tại lại muốn nàng nói năng khép nép đề nghị hắn đồng ý để nàng phỏng vấn, nàng phải làm sao mới tốt đây ?

Nàng còn chưa tìm được từ ngữ thỏa đáng để mở miệng thì hắn đã hết kiên nhẫn , mắt nhìn ra cửa sổ, hướng ban công nói, hiện giờ đã đến giờ tan tầm.

Ta đói bụng rồi, nuốn đi ăn cơm. ”

Hả ? Ăn cơm ? Nhưng là nàng vẫn chưa nói gì cả nha ! Nàng há hốc mồm nhìn theo người đang hướng cầu tháng máy đi đến, trong lòng thầm nghĩ không ổn, rồi cũng vội vã bước theo.

Ôn Hoán Quang bước chân vẫn đều đặn bước đi, không chút dừng lại nhưng cũng biết nàng đã đi theo, khóe miệng lại nhếch lên tạo một nụ cười hài lòng.

Có thể làm cho một tiểu thư nóng tính như nàng chờ cả một buổi chiều, hẳn là có chuyện muốn cầu hắn đi ?

Nếu tình huống có thể trở nên tốt như vậy, hắn há có thể buông tha cho nàng ?

Nàng chính là món đồ chơi mới của hắn.

Hắn thản nhiên quét mắt nhìn qua lớp kính mờ trong thang máy nhìn thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nộn kiam càng nhìn lại càng vừa lòng. Hắn thức hiểu được , nàng càng buồn rầu bao nhiêu thì lạc thú trong lòng hắn lại càng nhiều lên bấy nhiêu.

Lộ Hà Dạ một chút cũng không nhận thức được bản thân đang bị nam nhân trước mặt hảo hảo một phen trên dưới đánh giá. Ra khỏi thang máy, một đường chạy theo sau hắn vào bãi đỗ xe. Càng chạy càng uể oải, cước bộ cũng vì vậy mà chậm đi đáng kể, trong lòng tràn ngập ý định buông tay, nhưng là nhớ đến nét mặt đầy kì vọng của Điền Mộc Hoa nàng lại cắn răng cố gắng chạy theo. Nàng đâu thể nào phụ lòng mong mỏi của học trưởng được.

Sầm ! Tiếng đóng cửa đột nhiên phát ra kéo nàng khỏi dòng suy tưởng.

Ngẩng đầu nhìn lên đã thấy cái tên ác quỷ Ôn Hoán Quang kia ngồi lên xe từ lâu, màu vàng rực của ánh đèn pha chiếu thẳng vào mặt khiến nàng chói mắt.

Ngồi trên xe nhàn nhã nhìn nàng, đầu ngón tay khẽ vặn chiếc chìa khóa, tiếng kim loại nho nhỏ va chạm vào nhau nghe rõ mồn một trong không gian yên tính của bãi đậu xe.

Ngươi … ngươi … Ta … ta … ”

Không xong rồi, hắn phải đi a~ Nàng đột nhiên đứng lên, trừng mắt nhìn hắn, adrenalin trong người đột ngột tăng mạnh, miêng lưỡi khô khốc, lại vẫn đồng dạng một câu cũng không nói được ra.

Đừng lãng phí thời gian của ta. ”

Lời nói nhẹ nhàng, thản nhiên của hắn khiến nàng giận tới muốn vung chân lên đạp đạp mấy phát lên khuôn mặt thản nhiên đến đáng ghét kia.

Hắn liếc nàng một cái rồi tựa tiếu phi tiếu thản nhiên nói: “ Lên xe. ”

Lúc định thần lại, bản thân đã ngồi chồm hỗm trong một nhà hàng Nhật Bản. Lộ Hà Dạ lúc này cảm thấy cả người không tự nhiên đến cực điểm. Làm cho nàng một bộ dáng không tự nhiên thế này không ai khác là cái người ngồi đối diện với nàng đang nhàn nhã uống rượu.

Trời ạ !!! Vì sao nàng lại ngoan ngoãn nghe lời hắn như vậy chứ !!! Kêu nàng lên xe, nàng liền lên; hỏi nàng có muốn ăn đồ ăn Nhật Bản không; nàng liền thuận miệng, đáp

Hảo ”, có lầm không vậy a !

Nếu hắn là người tốt thì cũng chẳng có gì cần tính toán nữa hết, nhưng là hắn Ôn Hoán Quang, kẻ mà theo như lời biểu ca nói, một tên sát gái vô cùng tâm cơ.

Không được ! Nàng nhất định phải tỉnh táo, không thể để nam nhân kia dắt mũi như thế mãi được.

Nàng quyết định giả chết, đem sự tình tối hôm đó tựa hồ chưa từng phát sinh qua, trực tiếp bày ra một thái độ nghiêm túc cùng đối phương thảo luận chuyện phỏng vấn. Hắn tuy rằng nhân phẩm rất kém nhưng là chắc cũng không đem ân oán cá nhân tính vào chuyện công đi a ~

Lộ Hà Dạ sau một hồi đấu tranh tư tưởng gay gắt, liền thẳng lưng dậy, cẩn thận hít một hơi thật sâu, đem danh thiếp của mình đưa hắn và nói :

Ôn tiên sinh, ngài hảo. Ta là phóng viên của tạp chí Xa Quang – Lộ Hà Dạ, thỉnh chỉ giáo nhiều hơn. ” Nàng tuy rằng đã cố gắng khắc chế cảm xúc, nhưng là lời vừa nói ra liền cảm thấy như là đang nghiến răng nghiến lợi, phảng phất như muốn đem đối phương ra bầm thây vạn đoạn.

Ôn Hoán Quang đối với hành động làm bộ xa lạ giới thiệu của nàng cũng không nói gì, chỉ nhướn hàng mi dài thuận tay tiếp nhận danh thiếp, tùy ý đặt ở trên bàn, cũng không xem gì nhiều chỉ thảnh thơi uống rượu.

Đối với sự khinh miệt của hắn, Lộ Hà Dạ không coi là đúng, lửa giận đầy mình phừng phừng muốn phát tiết ra.

Nhưng là phải nhịn ! Nhịn xuống ! Chuyện nhoe không nhịn ắt hỏng chuyện lớn. Nàng tự đáy lòng nhai đi nhai lại câu danh ngôn này tựa như niệm kinh phật mà cố gắng áp chế lửa giận xuống, tránh nhất thời bức xúc đem cả chén trà trước mắt hất hết vào mặt hắn.

Nhớ đến học trưởng, phải nhớ đến bộ dáng ôn nhu tươi cười của học trưởng, nàng cố gắng bình ổn lại suy nghĩ trong đầu, cố gắng nở một nụ cười giả tạo hướng hắn nói:

Xa Quang tạp chí của chúng ta có một chuyên mục vô cùng nổi danh, đó là chuyên mục về người nổi tiếng, chuyên giới thiệu đến bạn đọc trong nước những người đàn ông độc thân tài giỏi, thành công trong sự nghiệp, lại có sức hút với nữ giới. Kì này của chuyên mục, tòa soạn của chúng tôi chính là muốn phỏng vấn Ôn luật sư đây. Mấy kì trước chuyên mục của chúng tôi có đăng một số bài viết về mấy vị danh nhân, tựa như Diêm Ngự Thừa tiên sinh, Chu Thận Lãng tiên sinh, … Tât cả đều nhận được những phản hồi rất tốt từ phía độc giả. Hy vọng lần này Ôn Luật sư có thể nhận lời phỏng vấn. ”

Nói một tràng dài xong, nàng buộc mình phải nở một nụ cười thành khẩn thật tươi tỉnh, hướng hắn chờ đợi.

Ôn Hoán Quang nghe xong, đôi mắt đen hiện lên một tia cảm xúc thần bí. nếu biện giải thành lời thì là : “ Ha ha ha, ngươi xong đời rồi. ”

Hắn ung dung thay nàng châm rượu, một mặt thản nhiên trả lời. “ Ngươì ngày nay tiêu chuẩn thực kỳ quái. ”

Câu trả lời lạc đề của hắn đã dễ dàng thuyết phục được nàng hoang mang vài giây.

Hắn đối nàng, nhíu mi tiếp tục nói : “ Ngay cả cái loại tiểu hoạn quan âm hiểm, ti bỉ, chỉ biết đấu võ mồm lại được xem như một mẫu đàn ông hoàng kim, có mị lực thu hút sự chú ý của phái nữ. Những tiêu chuẩn này không phải rất kì cục sao ? ”

Nàng nghe vậy đầu tiên là choáng váng mất vài giây, sau định thần lại mới thấy câu nói này thực quen tai. Hình như là … đấy là những lời hôm đó nàng nói để chế nhạo hắn, liền lập tức cảm thấy tức giận.

Ngươi làm gì mà phải để ý ghê thế ? ” Lộ Hà Dạ trừng mắt nhìn hắn. Mệt cho nàng cố gắng duy trì thái độ làm việc chuyên nghiệp như vậy, hắn còn kiên quyết phá bằng được.

Bởi vì ta trừ bỏ là một nam nhân âm hiểm, ti bỉ, xảo quyệt vô sỉ, còn là một người thù dai nữa.” Ôn Hoán Quang không nhanh không chậm nâng chén rượu lên nhấp mấy ngụm.

Ngươi lòng dạ hẹp hòi. ” Một lời nói ra, nàng liền biết chính mình xong đời rồi.

Ta chính là người hẹp hòi. ” Hắn còn cư nhiên tuyệt không để ý, còn gật đầu phụ họa nữa chứ.

Ngươi, quỷ hẹp hòi. ” Tuy rằng biết chính mình xong đời rồi, nhưng là nhìn hắn một bộ dáng không liên quan đến mình như vậy, nàng nhịn không được mà tiếp tục mắng.

Đúng, ta chính là quỷ hẹp hòi. ” Vẻ mặt hắn hưng phấn tựa hồ khen ngợi sự phát hiện mới của nàng.

Ngươi … ngươi … ”

Bởi vì tức giận mà khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ ửng lên, đôi mắt to tròn, đen láy cũng bởi vì tức giận mà long lanh hơn. Lộ Hà Dạ không biết là chính mình giờ phút này bộ dáng có bao nhiêu phần đáng yêu.

Không còn gì để nói hay sao mà cứ lắp bắp thế kia ? ” Ôn Hoán Quang thư thái ngắm nhìn khuôn mặt trắng mịn ửng hồng của nàng, bạc môi không giấu nổi niềm hưng phấn mà khẽ nhếch lên tạo một nụ cười khêu gợi, mị nhãn . [ Py : * mắt sáng hơn sao * Soái ca !!!! Lao vào ôm hôn, trộm đậu hũ. Hà Dạ tỷ : Ngươi … ngươi … Tiểu sắc nữ kia … làm gì đấy !!! Py : Soái ca không tranh thủ nhìn thì còn nhìn ai, đậu hũ rành rành trước mắt không ăn không phải Py ta. Hà Dạ tỷ : …]

Ngươi … Thực nhàm chán a~ ” Nàng tự thấy mình ngây thơ như một đứa trẻ mẫu giáo, mới bị hắn khích có chút mà đã nhịn không nổi.

Hoàn hảo, ta là một kẻ nhàm chán. ” Hắn phi thường thành thật trả lời : “ Cô nói không có sai. ”

Ngươi … ngươi … ” Tức giận không nói lên, nàng nghĩ chính mình chịu đựng đủ rồi, đột nhiên xoay người đứng dậy, nếu không rời đi, nàng nhất định sẽ giết cái tên nam nhân kia hoặc xuất huyết não mà chết mất.

Không phỏng vấn nữa sao ? ” Hắn cũng không ngăn trở nàng rời đi, chỉ là thản nhiên nói một câu khiến người đang hầm hầm tức giận muốn bỏ vè kia thân hình chợt sững lại. “ Quả là một đại tiểu thư. ”

Trong giọng nói ý cười trào phúng đã quá rõ ràng, nàng tức giận quay đầu lại nhìn hắn.

Ngươi nói vậy là có ý gì ? ”

Không còn cao hứng thì quay người bỏ đi, lưu lại cục diện rối rắm cho người khác thu dọn. Đây không phải là bản tính của một vị đại tiểu thư hay sao ? ” Hắn thực hiểu tính cách của nàng, trò chơi này muốn kéo dài, biện pháp tốt nhất chính là kích tướng, hắn chậm rãi mở miệng : “ Ta thực đồng tình với cái vị phải thay cô thu dọn hiện trường. ”

Bị hắn nói như vậy, khuôn mặt ôn nhu của học trưởng lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí Lộ Hà Dạ.

Chọc đến Ôn Hoán Quang thì nhất định học trưởng sẽ phải tới xin lỗi hắn, nghĩ đến học trưởng phải vì mình mà cúi người xin lỗi hắn, nàng rốt cuộc cũng mềm lòng.

Học trưởng ôn nhu là vậy, nhất định sẽ bị tên tiểu nhân âm hiểm, ti bỉ bày khi dễ. Nghĩ đến đây trong lòng lại dâng lên một trận khổ sở.

Không được ! Nàng không thể vì nóng giận nhất thời mà liên luỵ đến học trưởng !

Nàng bất đắc dĩ phải cúi đầu trước thế lực hắc ám, khuôn mặt nhỏ nhắm thoáng chốc ảm đạm. Ủ rũ quay trở lại bàn ăn, chậm rãi ngồi xuống, rầu rĩ mở miệng hỏi “ Vậy rốt cuộc ta phải làm thế nào ngươi mới chấp nhận phỏng vấn ? ”

Ôn Hoán Quang nhìn nàng bộ dáng uể oải, trong lòng không giấu được một tia tội ác mong manh nơi đáy mắt., rất nhanh tiểu thiên sứ Ôn Hoán Quang đã bị tiểu ác ma đá bay ra khỏi đầu. [ Py: Anh thì làm gì có tiểu thiên sứ trong đầu mà bày đặt … Ôn ca: Có chứ em chưa nghe câu ác ma đội lốt thiên sứ à. Py: Em chịu anh r` ]

Lễ phép điểm ! ”

Ôn tiên sinh. ” Trầm mặc một lúc lâu sau , Lộ Hà Dạ nghiến răng nghiến lợi nhắc lại vấn đề lúc trước : “ Xin hỏi ngài, tôi phải làm thế nào thì ngài mới chấp nhận lời đề nghị phỏng vấn của toà soạn chúng tôi ? ”

Rất đơn giản. ” Hắn vừa lòng gật đầu, rốt cuộc cũng mở miệng nói vào việc chính, “ Giúp ta chiếu cố cẩu trong một tháng. ”

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

One thought on “Luật sư đại nhân không dễ chọc – Chương 2 ( 2.1 + 2.2 )

  1. Truyện hay lắm cảm ơn các nàng rất nhiều 😉😁

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s