Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Lùng bắt tâm em – Chương 6.1

Để lại bình luận

“ Anh ta tối hôm qua ở đây ư ? ”

“Đúng vậy, biết cô hôn mê vì phát sốt, anh ấy phi thường sốt ruột, trắng đêm không ngủ chăm sóc cô. Ta là lần đầu mới nhìn thấy một nam nhân si tình đến vậy, thực là cảm động.”

Nàng không nói gì nữa. Hừ, bất luận hắn có đối nàng ôn nhu cùng quan tâm thế nào cũng không thể bù đắp được những lỗi lầm mà hắn gây ra cho nàng.

Đột nhiên những lời nói của chủ tịch công ty Nhật Dương lại văng vẳng trong đầu nàng. Nàng hiện đang ở trong phòng Đường Hoàng, đây đúng là cơ hội tốt để tiếp cận hắn, e rằng nàng chỉ có thể lợi dụng cơ hội này …

Mới nghĩ đến đây, một nam nhân cao lớn, dung mạo tuấn lãng xuất hiện ở ngạch cửa liền đánh gãy dòng suy nghĩ của nàng. Y Nhu trong lòng có chút không tự giác mà căng thẳng, toàn thân cũng theo đó mà cứng đờ ra.

“ Nàng bệnh tình sao rồi ? ” Hắn hướng y tá hỏi.

“ Đã tốt hơn nhiều rồi, chỉ cần ăn uống nghỉ dưỡng tầm hai, ba ngày nữa là có thể xuống giường sinh hoạt bình thường. ”

“ Vậy sao. Cô có thể ra ngoài rồi. ”

Y tá gật gật đầu, mỉm cười rời đi, lưu lại không gian cho hai người.

Một hồi trầm mặc cũng theo những bước chân nữ y ta lan tỏa trong phòng. Đường Hoàng đến bên cửa sổ, lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm lặng ấy. “ Xem ra loại công tác vất vả này cũng không thích hợp với cô. Cho dù cô có thể chịu được nhưng là cơ thể cô cũng không chịu được. 10 năm kỳ hạn xem ra cũng khó để cô hoàn đủ nợ ? ”

Vốn tưởng nàng nhất định sẽ kiên cường biện hộ, nhưng thay vào đó là một sự trầm mặc, không một lời hồi đáp.

Đường Hoàng tiếp tục nói : “ Này cũng đủ chứng minh sức chịu đựng của cô cũng chỉ có hạn, dù có cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua. ”

Đáp lại lời Đường Hoàng vẫn là thái độ trầm lặng của nàng.

Đường Hoàng lúc này mới chú ý đến sự khác thường ở nàng, chẳng lẽ sốt cao quá đến đầu óc cũng bị hỏng luôn rồi sao ? Hay là nàng không muốn nói chuyện với hắn ?

Hắn cười nhạt, quả là một cô gái quật cường !

Hắn vén rèm cửa sổ lên sau đó quay người định rời đi.

“ Ta … ” Nàng cố gắng thu nhặt chút dũng khí, nhỏ giọng khó khăn mở miệng : “ Ta nguyện ý chấp nhận lời đề nghị của ngươi. ”

“ Cái gì ? ” Đường Hoàng cước bộ đột ngột dừng lại, hắn quay đầu nhìn nàng, sững sờ mất mấy giây. Hắn ngờ rằng mình vừa nghe lầm, trong mắt cũng không lóe lên một chút tia sáng tin tưởng.

“ Ta nguyện ý gả cho ngươi. ” Cũng chẳng biết điều gì đã tiếp thêm dũng khí cho nàng, khiến nàng có thể nói ra những lời này.

Trong nháy mắt, hơi thở của Đường Hoàng đã tới gần sát bên nàng, khiến nàng không thể không nhìn vào mắt hắn.

“ Cô có biết mình đang nói gì không ? ” Não của nàng thật sự bị hỏng rồi sao ? Hay là vẫn đang sốt ?

“ Ta biết. ” Nàng cơ hồ hồ có thể nghe được tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực.

Đường Hoàng nhíu mày nhìn kỹ nàng, “ Điều gì khiến cô đổi ý ? ”

“ Vì đệ đệ ta. Qua chuyện này ta hiểu được dù có mất cả đời cũng không thể trả hết nợ cho ngươi, cho nên để nó có được một cuộc sống tốt hơn, ta quyết định tiếp nhận điều kiện của ngươi.

“ Chỉ có vậy thôi sao ? ” Ánh mắt sắc bén kia lộ ra một cỗ biến hóa kỳ lạ, khí thế bức ngoài tỏa ra từ đôi lãnh mâu khiến nàng kinh hãi, Y Nhu cố ép mình không được trốn tránh cái nhìn kia.

“ Ta biết sự chịu đựng của ta đã đến cực hạn, không thể tiếp tục cố gắng chống đỡ. Bây giờ ta đáp ứng chuyện kia, liệu có còn kịp ? ” Nàng tim đập thật nhanh, đôi mắt của hắn dường như có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng, điều này khiến nàng không khỏi có phần lo lắng.

Bàn tay hắn đột nhiên khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng.

“ Chỉ cần cô đáp ứng gả cho ta, ta liền cho hai tỷ đệ cô một cuộc sống tốt đẹp nhất. ”

Nàng nuốt nuốt nước miếng, cố nặn ra một nụ cười.

Đối với sự chuyển biến bất ngờ này, hắn vẫn không dám tin tưởng, vì để chứng minh những lời nàng nói là thật, hắn vươn người lại gần cúi xuống muốn hôn nàng.

Y Nhu không có cự tuyệt hắn, hai mắt nhắm chặt lại. Nhưng là hơi thở kia gần ngay trong gang tấc khiến nàng hoảng loạn, nhịn không được mở mắt ra, ấp úng nói : “ Ta thấy hơi nhức đầu, thỉnh ngươi … ”

Nhịn xuống cảm xúc muốn hôn trụ nàng, hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt thanh tú, nhợt nhạt kia. Hắn không muốn gượng ép nàng.

Kéo chăn cho nàng xong, hắn đứng lên, thấp giọng nói : “ Hảo hảo nghỉ ngơi, ta sẽ thay cô chuẩn bị mọi thứ. Hôn lễ là hai tuần sau, được chứ ? ”

“ Ân. ” Nàng khe khẽ gật đầu.

“ Ngày mai ta sẽ lại đến thăm cô. ” Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại để nàng có thể hảo hảo nghỉ ngơi. 

Y Nhu nhắm chặt mắt lại, vỗ vỗ ngực. Nàng còn tưởng hắn đã nhìn ra ý đồ của mình. Ông trời ơi, rốt cuộc nàng cũng đã làm được, nhưng vì sao trong lòng lại có một dự cảm bất an ?

Nàng không có sai, người sai chính là Đường Hoàng. Nàng muốn lợi dụng hắn để trả lại cho hắn tư vị bị mất đi mọi thứ là như thế nào. Nếu đã quyết định thì dẫu có hối hận, cũng đã không kịp để lui bước nữa rồi.

Y Nhu ngây thơ nghĩ rằng có thể nói dối qua mắt được Đường Hoàng, không nghĩ rằng hắn đã sớm nhìn ra hết thảy. Đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, Đường Hoàng vỗ vỗ mi tâm, khẽ cười nhạo mình ! Nàng sở dĩ là có tư tâm, muốn gả cho hắn là giả, muốn báo thù hắn là thật. [ Py : Haiz, tuy rằng bình thường anh đối xử với em k tốt, nhưng là em vẫn rất thương cảm đối với tình cảnh của anh. Đường ca : * khôi phục lại như thường k thèm liếc mắt nhìn Py một cái liền rời đi* Py : * dậm dậm chân * ]

Biết rõ là như vậy nhưng hắn vẫn muốn lấy nàng. Trước nàng dù có chết cũng không nguyện gả cho hắn, bây giờ lại ngoan ngoãn đồng ý như vậy, hiển nhiên cho thấy, nàng đối với hắn, hận ý sâu đậm tới nhường nào.

Lừa gạt cũng được, giả bộ cũng tốt, hắn sẽ không bao giờ buông tay . Nếu nàng muốn báo thù, hắn sẽ hảo hảo chờ đợi sự báo thù kia ! Chỉ cần có được nàng, hắn dù phải mất đi mọi thứ, cũng sẵn lòng cam nguyện.

-..-..-..-..-..-..-..-..-

[ Từ giờ Đường ca đã là lão công của Y Nhu tỷ, vậy nên cũng nên thay đổi cách xưng hô nhỉ …]

Rốt cuộc Y Nhu cũng được gả cho Đường Hoàng. Hôn lễ nghi thức đơn giản mà long trọng. Y Nhu lúc này đã thay đồ cưới cùng tẩy trang xong, đang ngồi ở trước gương.

Rốt cuộc nàng cũng đã gả cho hắn. Ông trời ơi, nàng thật sự đã không thể quay đầu được nữa rồi.

“ Phu nhân, áo ngủ của ngài đã chuẩn bị tốt, không biết ngài còn chuyện gì cần phân phó hay không ? ”

“ Các người lui hết ra ngoài đi. ”

“ Phu nhân … ”

“Ta nói ra ngoài hết đi. ”

“ Dạ ! Dạ ! ” Những người hầu gãi bị nàng dọa cho sợ hãi, vội vã lui ra ngoài.

Y Nhu cả người run rẩy. Một khi đã chấp nhận gả cho hắn, không phải nàng đã xác nhận một điều rằng từ nay nàg phải cùng hắn đồng giường cộng chẩm hay sao, vì lẽ gì đến lúc này rồi, cơ thể lại run như vậy ?

Nàng trốn vào trong chăn bông, đem mình từ đầu đến chân bao chặt trong cái chăn ấm áp. Sớm biết thế này, nàng đã lén mua 1 viên thuốc ngủ, chuốc cho hắn ngủ thẳng cho đến lúc bình minh. Đối với loại chuyện nam nữ phải làm, đối mặt với buổi tối, nàng phi thường sợ hãi.

Nếu hắn ôm nàng, nàng phải làm thế nào ? Nàng sợ sẽ không thể kiên trì được đến cùng mà lộ ra mọi thứ. Ai có thể tới cứu nàng trong lúc này ?

Nhẹ nhàng mở cửa bước vào, không ngoài ý muốn thấy nàng đem mình bao kín trong chiếc chăn bông, Đường Hoàng kéo hạ caravat, ngồi ở mép giường nhìn nàng.

Hai mắt nhắm chặt không tự nhiên tố cáo chủ nhân của nó đang giả bộ ngủ ! Giai nhân gần trong gang tấc châm ngòi dục hỏa cùng sự tức giận trong anh. Đôi mắt thoáng chốc trở nên âm trầm, lạnh lẽo.

Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng, tiếp theo anh cúi xuống đạt một nụ hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú của nàng. Hai tay dọc theo bên hông nàng vờn quanh, điểm dừng cuối cùng là trong vạt áo nàng.

“ Đợi chút đã. ” Xem ra nàng không thể tiếp tục giả bộ ngủ nữa rồi, hai tay nắm chặt lấy bàn tay xấu xa đang thâm nhập trong vạt áo.

“ Em tỉnh rồi sao ? ” Trong giọng nói mang theo một chút ý cười cùng một chút tà khí như thể anh đã sớm nhìn rõ nàng giả bộ ngủ.

“ Bị anh đè như thế, không tỉnh mới lạ. ” Nàng thẹn quá hóa giận, mặt đỏ ửng như trái cà chua chín.

“ Tỉnh rồi thì tốt. ” Trong lúc vỗ về hai gò má nàng, hơi thở nam tính của anh dần bao trụ xung quanh nàng, để nàng thầm hiểu anh định làm gì, Anh cúi mặt thấp xuống.

“ Không được ! ” Nàng vươn tay ngăn trở hành động của anh, bất ngờ bị tay anh kéo lại gần đặt lên một nụ hôn.

Xúc cảm từ tay mãnh liẹt truyền đến, trực tiếp nện một cú vào tuyến phòng ngự trong trái tim nàng.

Anh nhìn nàng không dời mắt, cái nhìn như thể xuyên thấu tâm can nàng.

Không … Không thể … nàng không thể để bị hắn nhìn thấu suy nghĩ.

Nghĩ tới đây nàng vội vàng lên tiếng giải thích : “ Em … Em chỉ là có chút khẩn trương … Cho nên … Cho nên … ”

“ Em đã là thê tử của ta, đừng lo nghĩ gì nhiều, nhắm mắt lại để ta hảo hảo yêu em.” Giọng nói của anh trầm trầm mà đầy từ tính như muốn mê hoặc nàng làm theo.

Y Nhu khẽ nhắm mắt lại, có gì đáng sợ đâu chứ ? Nhắm mắt lại một lúc, rất nhanh thôi, trời sẽ sáng không phải sao ?

Môi anh nhẹ nhàng niết trụ phiến môi cánh hoa xinh đẹp, dụ hoặc của nàng, nụ hôn nhẹ nhàng mà mê hoặc tựa như một loại ma túy khiến người ta không dứt ra được. Nàng thế nhưng lại bị rung động.

Những lời lẽ thân mật cùng nụ hôn dịu dàng say đắm lòngngười khiến trái tim người con gái không ngừng gia tốc nhịp đập.

Đường Hoàng ôn nhu hôn nàng, dục vọng gào thét được giải phóng không ngừng tra tấn anh, nhưng là anh không thể để nàng phải sợ hãi. Nhưng là dục hỏa đốt người nhưng không thể làm gì khiến anh chuyển từ một nụ hôn nhẹ nhàng sang một nụ hôn khác nồng nhiệt, táo bạo hơn. Y Nhu theo nụ hôn sâu của anh mà khẽ bật ra những thanh âm rên rỉ sâu nơi cuống họng. Anh chính là muốn nhờ nụ hôn này đánh thức dục vọng của nàng.

Không biết từ lúc nào một tay anh đã đặt trên nụ hoa của nàng, Y Nhu đột nhiên như bị điện giật, thần trí đột nhiên thảng thốt mà trở lại.

Không được. Nàng vẫn là không thể tiếp thu được chuyện này, nàng không muốn cùng nam nhân bên cạnh kề cận thân mật hơn nữa.

Nàng bắt đầu giãy dụa ra khỏi nụ hôn của anh, nhưng là khí lực không đủ, không thể dứt khỏi nụ hôn kia.

Lúc sau nàng hơi thở dồn dập, hai má phiếm hông dứt ra khỏi vòng ôm của anh, thẽ thọt nói : “ Chờ … Chờ một chút … ”

Nhưng là dù có trốn được khỏi vòng ôm của anh nhưng lại không ngăn được nụ hôn của anh dịch chuyển dần xuống cần cổ tuyết trắng  của mình. Y Nhu cả người nhuyễn xuống, khí lực của anh khiến nàng sợ hãi, cánh tay đầy chiếm hữu  vây lấy nàng, không chừa cho nàng một con đường lui.

 Mắt thấy cơ thế mình sắp không giữ được nữa  nàng dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra.

“ Không cần như vậy ! ” Đầu nàng hỏng mất thôi, nàng … nàng không làm được chuyện này.

Đường Hoàng dừng tay lại, Y Nhu ở trong mặt ở trong lòng hắn khóc nức nở, thân mình khẽ run rẩy cùng với tiếng cầu xin mỏng mang mà vô lực : “ Em xin lỗi … đêm nay không được …”

Nàng quả thực làm không được, nhưng là nam nhân bá đạo đầy dã tâm kia, hắn sẽ làm theo ý nàng sao ?

Đường Hoàng nhịn xuống xúc động, nhắm chặt hai mắt, điều hòa lại nhịp thở. Được một lúc anh chậm rãi mở mắt, cũng không ép buộc nàng phải làm gì, còn chỉnh trang lại quần áo cho nàng, đem chăn trùm lên thân mình hai người, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy nàng, ở tại lưng  nàng ôn nhu vỗ về an ủi.

Y Nhu cảm giác được anh đang vỗ về trên lưng mình, kinh ngạc không thôi. Nam nhân này như thế nào lại cứ như vậy mà buông tay, chẳng lẽ là có mục đích khác ?

Anh lặng lẽ thở dài, chỉ cần anh muốn, liền có thể có được nàng ngay lúc này, nhưng là anh không muốn làm như vậy. Cho dù dục hỏa đốt người, nhưng là hắn vẫn hội buông tay. Chỉ vì trong vòng tay anh, nàng hơi thở tràn ngập sự kháng cự cùng sợ hãi, anh tuy rằng khát vọng cơ thể nàng, nhưng là anh cũng quan tâm đến suy nghĩ của nàng. Anh không muốn nàng ghét anh thêm nữa. Anh cũng đã tổn thương nàng quá nhiều.

Cưỡng chế cỗ dục hỏa trong người, anh không nói gì, chỉ ôm chặt nàng ngủ cả đêm như biểu thị sự bất mãn của bản thân. Ít ra nàng rốt cục cũng nằm trong vòng tay anh, trở thành thê tử của anh.

Y Nhu nằm bên thì lại không hiểu lòng anh, cứ lo lắng mà mất ngủ.. Được một lúc, nghĩ anh đã ngủ say, liền vụng trộm di chuyển thân mình, ý định rời xa vòng ôm của anh, Nhưng là nàng không nghĩ tới, bàn tay mạnh mẽ của anh ôm nàng càng thêm chặt khiến cho lưng của nàng cùng ngực của anh dán sát vào nhau càng thêm thân mật.

Nàng buồn rầu giơ hai tay đầu hàng, ngoan ngoãn nằm im trong vòng tay anh, một chút cũng không dám cử động, nà biết người đằng sau khóe môi khẽ nhếch lên như đạt được ý đồ.

Nàng vốn tưởng rằng bản thân nhất định sẽ mất ngủ, không nghĩ tới mấy ngày nay do khẩn trương quá độ khiến cơ thể mệt mỏi, lúc này hai mí mắt nàng nặng như đeo chì, Chung quy Y Nhu cũng bị cơn buồn ngủ chinh phục, nặng nề đi vào giấc ngủ.

Say sưa ngắm nhìn thiên hạ đang say ngủ, không biết đã bao nhiêu đêm, trong giấc mơ anh nhìn thấy khuôn mặt nàng, Cho đến hôm nay rốt cuộc giấc mơ cũng trở thành hiện thực. Một đêm dài anh thức trắng , chỉ để si mê ngắm nhìn gương mặt say ngủ của người anh yêu.

Khuôn mặt thả lỏng khi ngủ khiến bao nhiêu sầu muộn, lo lắng của nàng ban ngày ném đâu không biết, nhường lại đó là một bộ dáng ôn nhu, mềm mại, nhuyễn ngọc ôn hương.

Anh thực may mắn mới có thể cưới nàng làm vợ, biết rõ nàng là mang theo mục đích khác mà  trở thành vợ anh, nhưng anh vẫn muốn nàng . Cho dù có vì nàng mà mất đi tất cả mọi thứ, anh cũng sẵn lòng, không hối tiếc.

Trên khuôn mặt một ý cười dịu nhẹ thoảng qua như làn gió, nàng đã ký hạ khế ước chung thân này, cả đời đừng nghĩ rời khỏi vòng tay anh. Anh sẽ dùng mọi biện pháp để bước chân vào trái tim nàng, để nàng thực sự là của anh.

-..-..-..-..-..-..-..-..-

Văn phòng chủ tịch Nhật Dương xí nghiệp.

Nhìn nội dung những tờ báo trước mắt, một người đàn ông trung niên bộ dáng thập phần cao hứng, nói : “ Lý Y Nhu quả thực đã gả cho Đường Hoàng. ”

“ Dạ, đúng vậy. Mấy ngày nay báo chí đưa tin lớn lắm ạ. ” Tên thuộc hạ đứng một bên nhanh chóng phụ họa theo.

“ Tốt lắm ! Tốt lắm ! Xem ra nữ hài kia quả thực đối Đường Hoàng hận thù sâu sắc , chắc chắn cô ta sẽ đồng ý tham gia vào kế hoạch của ta. ”

“ Chủ tịch, hết thảy đều như ngài mong muốn. ”

“ Phải tìm một người âm thầm giúp cô ta, Đường Hoàng là một con cáo gia xảo quyệt, con nhóc kia tuyệt không phải đối thủ của hắn. ”

“ Dạ, theo ý ngài, người kia là ai ạ ? ”

“ Chuyện này chỉ có một người có thể làm tốt nhất. ”

“ Người ngài muốn nói đến là Lâm Vũ Phàm ? ”

“ Trừ bỏ hắn ra, không ai có thể đảm nhiệm nhiệm vụ này. Hắn là người yêu cũ của Y Nhu, lại đối Đường Hoàng cực kỳ oán hận, hai người đều có khả năng lợi dụng được. ”

“ Phải chăng đây chính là lý do lúc trước ngài trọng dụng hắn. ”

Lão giả cười lớn, gật đầu nói : “ Cái gọi là nuôi quân ba năm dùng một giờ chính là đây. Ta âm thầm giúp đỡ hắn sở dĩ là vì không muốn đích thân xuất mã. Nếu hắn có thể thành công hủy hoại Đường Hoàng thì tốt, còn  không hắn sẽ thay ta trở thành con tốt thí mạng. Cả hai trường hợp chúng ta đều ngư ông đắc lợi. [ Py : Ta khinh, Hoàng ca nhà ta dễ bị qua mắt thế sao, hứ … lão già đợi ngày bại dưới ống quần Đường ca đi !!! Bất quá phải đợi hơi lâu * buồn * ] ”

“ Chủ tịch quả thực là cao minh, cho dù mọi chuyện có bị lộ ra, cũng có người chết thay.”

“ Chúng ta chỉ cần ngồi một bên lặng lẽ ban sát, chờ thời cơ tới. ” Tiếng cười đắc ý tràn ngập căn phòng, sự tình đã tiến triển theo đúng ý họ, có lý do gì để họ không vui mừng ?

-..-..-..-..-..-..-..-..-

Trong ánh nắng ấm áp của một ngày mới, Y Nhu rốt cuộc cũng tỉnh lại từ giấc ngủ say, nhìn trần nhà xa lạ, ý thức của nàng có chút hỗn độn, bất quá một lúc sau, khi đã tỉnh táo hơn, nàng liền ngộ ra. Kể từ lúc này, cuộc sống của nàng sẽ quanh quẩn trong cái nhà giam này.

Trải qua một đêm như hôm qua, nàng lại thống hận bản thân mình vô dụng. Ngay cả một chút thủ đoạn chiều chuộng, hầu hạ  đàn ông mà cũng làm không xong. nàng thực mất hứng a~

Vốn định học theo Tv, dùng những thủ đoạn này dụ hoặc nam nhân, kết quả vẫn là chưa lâm trận đã vội bỏ chạy. Cứ như vậy nàng làm sao có cơ hội trộm đi bí mật kinh doanh của Đường Hoàng ?

Rửa mặt, chải đầu xong, nàng thay đổi một kiện váy dài cho thoải mái hướng dưới nhà đi xuống. Gia nhân lúc nãy có vào nhắn, bữa sáng đã chuẩn bị tốt, Đường Hoàng đang ở nhà ăn chờ nàng xuống cùng dùng cơm.

Hắn tựa hồ có thói quen dậy sớm ?

Vừa bước vào nhà ăn, ánh mắt anh đã dễ dàng khóa trụ nàng, “ Lão bà, chào buổi sáng. ”

“ Sớm … Chào buổi sáng. ” Đột nhiên xưng hô thân mật như vậy khiến nàng cảm thấy phi thường không thích ứng được, hai má bất chợt phiếm hồng.

Gia nhân thấy nàng xuất hiện liền mau chóng đi tới kéo ghế cho nàng. Thực là chẳng quen với lối sống của những người có tiền.

“ Phu nhân, đây là món canh mà nhà bếp đặc biệt chuẩn bị cho ngài. ”

“ Cám ơn. ” Liền ngay cả xưng hô nàng cũng không có quen, cẩn thận quan sát xung quanh, từng cái người hầu có mặt trong phòng đều đang vụng trộm nhìn chằm chằm nàng.

Đối với bọn họ mà nói, vị nữ chủ nhân mới như nàng, xem ra rất trẻ đi ! Nhắc đến đây mới nhớ, không biết Đường Hoàng hắn bao nhiêu tuổi ? Nhìn bộ dáng hắn như vậy xem ra cũng phải hơn 30 tuổi.

Thình lình Đường Hoàng ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng. Nàng ánh mắt không tự nhiên, vội vàng dời đi, trong lòng thầm mắng bản thân, chẳng biết sao lại ngây ra ngắm hắn.

Khóe môi kia khẽ nhếch khởi, như là đoán được suy nghĩ của nàng vậy, thực là có chút oán hận a~

Thời gian dùng bữa buổi sáng cũng thực ngắn ngủi, không có nhiều thời gian để tò chuyện, ngược lại có tiếng những người hầu nói chuyện thu xếp công việc với nhau nên không khí cũng không có nhiều điểm ngượng ngập.

Bình thường buổi sáng nàng cũng không có quá thèm ăn, cộng thêm với phải đối mặt với nam nhân mình ghét nhất, thành ra cũng không ăn được nhiều, mỗi món chỉ đảo qua một chút gọi là, sau đó liền buông đũa.

“ Như thế nào lại không ăn nữa ? ”

“ Em ăn no rồi. ” Cùng hắn ở một chỗ, nuốt trôi mới lạ.

Nàng cơ hồ mới chỉ ăn có mấy miếng, như thế nào mà đã lo ?  Anh khẽ nhếch khởi khóe mi, nói : “ Ăn ít là không tốt. ”

“ Nhưng là em không muốn ăn. ” Nàng đáp trả, hoàn toàn không xem lời lẽ quan tâm của anh để vào tai.

Đường Hoàng lại cười, không nói gì, đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh nàng.

“ Anh làm gì vậy ? ” Nàng trừng mắt nhìn hắn, ngửi ra hành động của hắn là không có cái hảo ý gì. [ Py : … Tỷ là cẩu sao ? Y Nhu tỷ : … ]

“ Em ăn ít như vậy đối sức khỏe thật không tốt, cơ thể em bây giờ còn yếu, nếu không chịu ăn gì, hội dễ sinh bệnh, không bằng … Anh uy em ăn, được chứ ? ” Vừa nói xong liền cầm lấy đôi đũa của nàng, gắp lên một chút rau tính uy nàng thật.

Hành động này khiến nàng thực sự không đỡ được, vội vàng nói :  “ Đợi chút, vẫn là em tự ăn thì tốt hơn. ” Nàng biết người đàn ông trước mắt là người nói được, làm được vậy nên tốt nhất là không nên cự lại hắn làm gì.

“ Thật sự ? ”

“ Em ăn … Em ăn mà … Anh không cần quá lo lắng thế đâu. ”

Namnhân này quả thực bá đạo đến đáng sợ ! Nàng  thật nhanh cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm. Dùng tốc độ nhanh nhất, ăn xong liền chạy về phòng, trong bụng không nghĩ sẽ tiếp tục tái kiến hắn. Hắn tốt nhất là nhanh nhanh ra ngoài làm việc, tránh nàng càng xa càng tốt.

Một vị hầu gái đột nhiên vào phòng hỏi ý kiến nàng :“ Phu nhân! Hành lí của ngài đã được chuẩn bị đâu vào vào đấy rồi, bất quá ở đây có 3 kiện áo ngủ mới, phu nhân ngài muốn mang theo kiện nào đi ? ”

“ Hành lí ? Vì sao lại phải sửa soạn hành lí ? ”

“ Ngài cùng lão gia chẳng phải đi hưởng tuần trăng mật ở châu Âu sao ? Hành lí này là chuẩn bị cho chuyến đi đó ạ. ”

“ Ta như thế nào lại không biết chuyện này ? ” Nàng  thật kinh ngạc nha, Đường Hoàng đã có bao giờ nhắc qua chuyện này với nàng đâu ?

 “ Có thể là tiên sinh muốn dành tặng phu nhân một sự kinh hỉ, áo ngủ này là kiểu mới nhất hiện nay, mới được đưa tới Đường trạch để cho phu nhân chọn lựa. ”

“ Ta chính là không cần. ”

“ Lấy bộ áo ngủ phấn hồng kia mang theo.” Đường Hoàng từ phía sau đột ngột xuất hiện, đem nàng ôm vào trong ngực. “ Nàng có nước da trắng mịn, bộ đó vừa hay phù hợp với nước da nàng. ”

Gia nhân theo ý Đường Hoàng chọn lấy bộ áo ngủ phấn hồng, sau đó thức thời mà rời đi.

“ Chúng ta sẽ đi Châu Âu ? ”

“ Đúng vậy, không thích ? ”

“ Em chỉ là có chút bất ngờ mà thôi, vậy đi bao lâu ? ”

“ 20 ngày, chỉ có 2 chúng ta. ” Hai chữ “ chúng ta ” kia được nói với một ngữ điệu hết sức trầm thấp, khàn khàn mà từ tính như thể ám dụ, khiêu khích, vừa nói môi của anh vừa nhẹ nhàng vờn quanh cổ nàng.

Theo nụ hôn khiêu khích của anh, Y Nhu thân mình đột ngột trở nên cứng ngắc, trong lòngmột cỗ áp lực cũng theo khoảng cách đang dần rút ngắn mà tăng lên.

“ Vậy … Vậy thì để em đi chuẩn bị một chút xem còn có gì cần phải mang theo không. ” Nàng muốn mượn cớ né tránh, nhưng mới quay người lại đã bị anh mạnh  mẽ kéo ngã xuống giường, ở môi nàng lạc hạ một nụ hôn sâu, triền miên vô cùng nồng nhiệt, bừa bãi nếm thử quyền lợi chính đáng của một người chồng.

Nguy rồi ! Hắn không phải sẽ làm chuyện “ đó ” bây giờ chứ ?

Y Nhu hốt hoảng, không biết làm sao cho phải, tuy rằng đây là chuyện sớm muộn gì cũng phải làm nhưng là trước mắt nàng vẫn chưa sẵn sàng chuẩn bị tốt tâm lý.

Bất quá sự tình cũng không phát triển theo hướng nàng sợ hãi, sau nụ hôn nồng nhiệt kia, anh bất chợt dừng lại.

Chỉ vì xung quanh nàng ngập tràn hơi thở bài xích, cơ thể cũng cứng ngắc như gỗ đá, điều này khiến hắn cảm thấy bất lực. Trong mắt thoáng hiện lên chút tức giận, quay đầu nói : “ Thay quần áo, chuẩn bị xuất phát. ”

Nói rồi anh buông hẳn nàng ra, đứng dậy ly khai khỏi phòng.

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s