Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Luật sư đại nhân không dễ chọc_ Chương 8(1)

Để lại bình luận

Luật sư đại nhân không dễ chọc

Chương 8(1)

“Lão hổ, con chuột, ngây ngốc phân ra không rõ ràng lắm, vẻ mặt, bùn đất, thất bại mà bị bắt giữ…Tiểu đồ, hảo đồ, tưởng yêu cũng đừng sợ khổ….”

Tiếng ca kèm tiếng cười khẽ nhẹ nhàng đang ở trong ngôi nhà nhỏ lớn tiếng tuyên cáo quy tắc tình yêu, cuối tuần tăng ca, trợ lý pháp vụ Tiểu Hải đại lực truyền jolin ca khúc “Trò chơi dã man”, ý đồ dùng âm nhạc chấn chỉnh tinh thần, anh một mặt đóng quyển sách tư liệu dự luật, một mặt đem lõa hổ con chuột  không rõ ràng ra mà xướng, một chút cũng không băn khoăn vì tâm tình sung sướng này sẽ mang đến cho chính mình một ít bất hạnh.

Đến khi hát lần thứ 19, Ôn luật sư trong văn phòng liền tuôn ra sự tức giận——

“Hải vô lượng! Câm miệng!”

Ô ô, lão bản tức giận. Tiểu Hải ngoan ngoãn câm miệng, điều chỉnh âm lượng thấp xuống.

Tâm tình lão bản mới sáng lạn được một tháng, hai ngày này đột nhiên thêm trầm trọng, hoàn toàn đáng mất hình tượng bình tĩnh ngày thường, ngày hôm qua còn thiếu chút nữa là cãi nhau với khách, thật sự là không chuyên nghiệp, hại anh đối với lão bản sùng bái như núi cao hải thâm có xu thế giảm xuống.

Nghe thấy bên ngoài văn phòng cái thứ âm nhạc vang lên buổi sáng ấy cuối cùng cũng yên lặng, Ôn Hoán Quang ở bên trong sắc mặt cũng không có chuyển biến thoe chiều hướng tốt, đem tập hồ sơ nặng nề đặt lên bàn, ánh mắt như thế nào cũng không rời khỏi được bìa ảnh cuốn tạp chí kia.

Đó là sáng nay ở cửa hàng tiện lợi mua bữa sáng thấy mới ra lô tạp chí mới, mặt bìa là chủ tịch tập đoàn Kim Triệu cùng người yêu mới đi dạo phố bị chụp lại, mà người yêu của y lại không phải ai khác, chính là người có khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào, đôi mắt to to, cách môi hông mê người, Lộ Hà Dạ.

Ngón tay thon dài không không chế được mà xoa đôi môi đỏ mọng của nguwoif trong ảnh. Người đàn ông kia cũng giống hắn, từng hôn qua cái miệng mềm mại nhỏ nhắn ngọt ngào ấy sao?

Lửa giận bừng bừng không thể kiềm chế mà càng mãnh liệt thiêu đốt.

Ôn Hoán Quang suy sụp mở ngăn kéo, muốn quăng cuốn tạp chí vào nơi mà tầm mắt không thể nhìn thấy, nhưng một tập plastic cùng tạp chí ở trong ngăn kéo ngoài ý muốn mà đập vào mắt.

Là cuốn tạp chí Lộ Hà Dạ phỏng vấn hắn, do Điền Mộc Hoa tự mình đưa tới,hắn vẫn để ở ngăn kéo, hoàn toàn quên mất.

Theo lần trước xem qua bản thỏa phỏng vấn, hắn cũng biết đại khái cuốn tạp chí nói về nội dung gì, cho nên cũng không hiếu kì mở ra đọc.

Bất quá, hiện tại………dù sao cũng đang nhàn rỗi.

Hắn mở phong bì, căn cứ số trang đến đoạn nói về nhân vật sưu tầm,đập vào mắt hắn là ảnh hắn đang cúi đầu xem hồ sơ, chiếm nhất chính trang, Judge cũng được cho vào ống kính, ghé vào chân hắn ngủ.

Lúc bức ảnh này chụp hắn nhớ rõ, là đêm đó hắn ở nahf làm việc, cô ở một bên chụp ảnh.

Nhớ tới đêm đó, cô bị nắm điểm yếu, mặt đỏ tai hồng, nói chuyện thiếu chút nữa nói năng lộn xộn, bộ dáng thực đáng yêu, cái miệng thản nhiên của hắn không khỏi nở một nụ cười.

Ánh mắt chuyển qua nội dung,hắn còn thật sự đứng lên để đọc, theo câu chữ mà đi tới, ánh mắt tuấn lãng dần dần lộ vẻ hoang mang.

Nội dung trong này cùng với bản thảo hoàn toàn khác biệt.

“….Ôn Hoán Quang là loại đàn ông thuộc thái cực im lặng, anh thường xuyên có thời gian dài tự suy ngẫm, đọc sách, khó được hưởng thụ cảm giác yên tĩnh, mà khi anh ngẩng đầu khỏi trang sách, sẽ có vài giây, khiến người nhìn thấy anh kỳ thật rất cô đơn…..”

Đây là điều cô nhìn thấy trong mắt hắn sao?

“….Chòm sao Bọ Cạp Ôn Hoán Quang, khi giơ tay nhấc chân làm điều gì đều tỏa ra sự tao nhã tự tin………”

Nhưng ở sâu trong ngôn từ sắc bén, hắn so với người khác kỳ thật đã mềm lòng.

“….Cá tính của anh có một tính luôn che dấu, rất là kiêu ngạo nhưng lại có phần bi quan, rất nhiều lần, anh cự tuyệt vì chính mình mà giải thích với mọi người.Một bạn bè không muốn tiết lộ tên cho biết, khi vừa quen biết anh, cảm thấy anh thức đáng ghét, không có điểm tốt, nhưng một thời gian sau, sẽ thấy anh kỳ thật là mạnh miệng nhưng lại mềm lòng, không thích giải thích nọ kia, cũng không có ý xấu gì……..”

Bạn bà không tiết lộ danh tính? Ôn Hoán Quang tuyệt không hoài nghi thân phận bạn bè vị này, ngoài Lộ Hà Dạ còn có ai khác đây.

Khóe miệng ý cười mở rộng, đột nhiên trong lúc đó hắn như ngộ ra cái gì, ánh mắt nhiều ngày lo lắng nay đã tiêu tan, hắn cầm cuốn tạp chí,đứng dậy lấy áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài.

“A! Lão bản, tôi đã nhỏ tiếng rồi.”

Tiểu Hải vừa thấy hắn lao tới, hoảng sợ, thập phần ai oán.Anh đã đem âm lượng nhỏ đi, dùng khí âm để xướng như thế nào còn có thể kinh động đến lão bản.

“Tôi muốn đi ra ngoài một chút.” Ôn Hoán Quang nói một lời đơn giản. “Cậu cũng về nhà đi.”

“Về nhà?” Tiểu Hải quá sợ hãi,lão bản như thế nào đột nhiên đặc xá, ý của hắn sẽ không phải là….”Tôi về sau sẽ hảo hảo công tác, về sau sẽ không đem âm nhạc hát lớn tiếng như vậy, làm ơn đừng đuổi tôi đi.”

“Không cần cười.” Ôn Hoán Quang liếc trắng mắt.

“Nhưng là…” Anh không phải đang chê cười! Tiểu Hải thực muốn khóc.

“Đúng rồi.” Trước khi đi, Ôn Hoán Quang bông nhiên dừng lại, quay đầu hỏi anh,”Tôi vừa nghe lời bài hát của cậu……..Cái gì mà con chuột lão hổ, bị bắt giữ câu tiếp theo là gì?”

Lời bài hát này làm hắn phát điên, vì hắn nghe mười chín lần rồi mà vẫn không nghe được câu tiếp theo rốt cục là câu gì.

“Tiểu đổ, hào đổ, tưởng yêu cũng đừng sợ khổ?” Tiểu Hải liền hát ra một câu mà hôm nay đã hát hai mươi ba lần.

“Không phải, xuống dưới một câu?”

“Thấy không rõ lắm, sớm hay muộn cũng tan xương nát thịt.”

Nguyên lai là thấy không rõ lắm hội tan xương nát thịt. Ôn Hoán Quang vui lòng rời đi.

Phía sau âm nhạc liên tục nhỏ tiếng kêu lên.

Chờ em gặp được người hoàn mỹ, cách ngày thắng lợi không xa………

 

 

 

Author: Hàn Nhược Lam

Ai cũng có một bí mật, để cất giấu đi cho bản thân. Bạn hỏi tôi bí mật đó là gì, tôi sẽ chỉ lắc đầu hỏi bạn, đã gọi là bí mật, nói ra rồi, sao có thể gọi là bí mật nữa. Hãy để nó mãi mãi là bí mật đi, đừng cố tìm làm gì nữa, con người sai ở chỗ luôn tò mò đó bạn.

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s