Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

[NPYTCTH] – Chương 6 & 7

3 phản hồi

Nàng phi yêu tiền của Tà Hoàng

Edit: meoxjh

Beta: Py

Chương 6

Thanh Vũ mày kiếm nhíu chặt, căn bản không nguyện ý quan tâm đến vấn đề mà nàng nói tối nay.

Trừ bỏ chính mình là đối tượng bị thảo luận ở bên ngoài, còn bởi vì nàng vẫn là một cô nương. Có khi, hắn tổng nhịn không được tưởng nàng rốt cuộc là đánh không nên, vì sao giọng nói chẳng thể phân biệt được, nếu không phải hắn đã nhìn thấy nàng quấn khăn trắng ở ngực, thật đúng là sẽ bị nàng giấu giếm..

“Ai, cho nên nói, nếu Hoàng Thượng nguyện ý quảng bố mưa móc thì tốt rồi.”

“…… Đủ rồi.” Nhẫn nại đã đạt đến cực hạn, hắn lạnh lùng đánh gãy lời nàng.

Nguyễn Chiêu Hỉ cũng là lơ đễnh, ngước mắt lên nhìn hắn, hỏi:“A, ngươi nghĩ coi Hoàng Thượng phải chăng thật sự là đoạn tụ chi phích ? Không biết lần tới ta có nên đến  Thái Y viện lấy ít dược bí truyền, giúp Hoàng Thượng trợ hứng?”

Thanh Vũ cúi mặt xuống, khóe mắt nổi đầy gân xanh.“Chưa được Hoàng Thượng cho phép đã dùng dược bí truyền, ngươi nhưng muốn bị phạt sao ?” Hắn hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhắc nhở.

Nguyên bản hắn mỗi đêm đều đến Lê Bình điện, chỉ là vì muốn từ miệng nàng biết được một số chuyện ở trong ngoài cung, để xem đến tột cùng ngoài thành còn có chuyện gì mà hắn không biết.

Nhưng sau một thời gian, dường như đã trở thành thói quen, mỗi ngay hắn đều muốn nhìn thấy nàng một lần. Ngay cả chuyện phá lệ đề bạt thăng chức cho nàng thành tổng quản Kính Sự phòng, cũng là vì để có đủ cớ cấp nàng một gian phòng riêng tránh cho bị phát hiện thân phận nữ nhi.

“Là nha?” Nguyễn Chiêu Hỉ thủy mâu đảo một vòng, lại hỏi:“Kia nếu ta chỉ dùng một chút thì sao?”

Thanh Vũ tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng.“Chiêu Hỉ, thật không dễ dàng gì mới được thăng lên chức Tổng quản, trăm ngàn lần đừng để thông minh bị thông minh lầm, nếu chọc tới Hoàng Thượng liền sẽ bị chu di cửu tộc.”

Ngoài lí do trên, thăng chức cho nàng cũng là để ngầm điều tra thân phận người phía sau phái nàng vào cung. Theo như hắn thấy nàng thật sự là một tay lão luyện lõi đời, hẳn là trong cung này không có người đến tìm nàng gây phiền toái.

Hắn không thèm để ý nàng tự do tự tại trong cung thế nào, dù sao cũng không ảnh hưởng gì nhiều, chỉ cần không quá đáng, hắn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hắn đề bạt nàng, coi như là một cái khảo nghiệm, nhìn nàng sau khi lên làm tổng quản tính cách có hay không thay đổi, bất quá cho tới bây giờ, nàng vẫn là như trước tầm mắt vô tư đảo tới, chính là…… Nếu để nàng biết Tiểu Song Tử trước mắt chính là Hoàng Thượng, thái độ của nàng có còn được như hiện tại……

“Ừ nha …” Nàng mím môi, suy nghĩ, không khỏi thở dài.“Ta cũng chỉ là nghĩ muốn giúp Hoàng Thượng một chút thôi.”

“Giúp?”

“Thái tử không phải mất tích đến giờ vẫn không rõ tung tích sao? Hy vọng người có thể cố gắng hơn nữa, dù sao Bách Định vương triều chúng ta cũng tuyệt đối không thể bị chặt đứt hoàng tự.” Nàng nghiêng đầu nghĩ ngợi chút ít sau nhìn thẳng mắt hắn nói.

“Nhưng là, Hoàng Thượng không thấy tịch mịch sao?”

Thanh Vũ xem xét nàng.“Tại sao ngươi lại nghĩ vậy ?”…… Tịch mịch sao? Hắn không biết, chỉ biết là chính mình cũng không chán ghét cảm giác canh ba cùng nàng ở chỗ này nói chuyện phiếm, nếu thấy phiền chán hẳn hắn cũng sẽ không đến Lê Bình điện tìm nàng …

“Ngươi xem, Hoàng Thượng có hơn mười tần phi, nhưng cũng chẳng biết ngài rốt cuộc thấy vừa ý người nào, như vậy xem ra, dường như nhóm nương nương này thật giống như chưa có biện pháp để cho Hoàng Thượng lưu tâm để ý, người vẫn là một thân một mình, như vậy không phải thực đáng thương sao?”

Thanh Vũ tâm khẽ chấn động, sau một lúc lâu mới sâu kín hỏi: “……Cái này trọng yếu sao?”

“Đương nhiên là trọng yếu ! Khi cha ta còn sống trên đời, cảm tình giữa người và nương thật tốt. Sau khi người tạ thế, nương ta tuy rằng thoạt nhìn giống như bình thường, nhưng có khi lúc ban đêm sẽ rơi lệ, cũng không biết rằng đã bị ta nhiều lần nhìn thấy……” Nàng cảm khái thở dài, dựa đầu vào vai hắn.

“Ta không hiểu việc nam nữ, nhưng là ta nghĩ nếu bên cạnh có người làm bạn, sẽ không cảm thấy tịch mịch. Nói chính xác là nương ta cảm thấy quá tịch mịch, mới luôn có chút không muốn trở về.”

“…… Ngươi cũng không hiểu chuyện nam nữ, vậy cũng cảm thấy tịch mịch ư ?”

“Sai, hiện tại ta một chút cũng không tịch mịch.”

“Vì sao?”

“Ngốc tử, đương nhiên là vì ta có ngươi ở bên cạnh.” Nàng giương mắt hướng về phía hắn cười. Khuôn mặt của nàng rõ ràng không phải là tuyệt diễm, ngược lại, một thân huyền bào, mái tóc dài búi cao, có vẻ tuấn tú tiêu sái của một thanh niên, ngay chút vẻ mềm mại đáng yêu của một cô nương cũng không có, nhưng là ngay lúc này, tâm Thanh Vũ lại có cảm giác xôn xao khó hiểu.

Thoáng chốc, hắn cảm thấy thực nói không nên lời.

“Ta thích ngươi a, có ngươi là bạn tri âm cùng ta đông tán gẫu tây tán gẫu, ta mỗi ngày đều thấy thời gian trôi qua thật nhanh.” Nguyễn Chiêu Hỉ không hề tâm nhãn nói, không phát hiện người trước mắt bởi vì một chữ thích của nàng mà đôi mắt đen láy khẽ nheo lại.

Hắn chăm chú nhìn sâu vào mắt nàng, thấy được trong đôi mắt to tròn trong veo ấy không có chút cái gọi là tư tình nam nữ mới thực tin chữ thích vừa rồi chỉ đơn thuần là thích như thích con chó, con mèo mà thôi. “Không phải bởi vì được thăng lên làm tổng quản nên mới khoái hoạt?” Hắn hừ cười, vì chính mình không dưng lại đi phỏng đoán tâm tư của nàng mà cảm thấy buồn cười.

“Ai, cũng có chút chút, nhưng là ngươi phải biết rằng, tri kỷ khó gặp gỡ a, thiên hạ lớn như vậy, tưởng như ở giữa một biển người mà tìm được một người có cùng tâm tư giống mình , không biết có bao nhiêu khó khăn.” Nàng giương mắt nhìn thẳng hắn, lần đầu tiên quan sát thật kĩ khuôn mặt hắn. Tiểu Song Tử này có một đôi mắt thật đẹp, vừa đen vừa sáng ngời núp dưới đôi hàng mi mảnh dẻ, đôi môi đầy đặn đầy tà mị……“Tiểu Song Tử, ta đột nhiên phát hiện bộ dạng của ngươi thật là đẹp mắt!”

Hắn ngũ quan xuất sắc, tuy rằng ngẫu nhiên có cảm giác thâm trầm, mang theo điểm tà vị, nhưng giơ tay nhấc chân đều toát lên một vẻ quý phái không nói lên lời, dáng người văn nhã lại mang theo vài phần khí phách.

Thanh Vũ nghe vậy, mày rậm khẽ nhếch khởi, bạc môi tà mị cũng cong lên chút chút.

“Thật mà……Nhưng ngươi phải cẩn thận một chút, trăm ngàn lần đừng lại gần tam cung lục viện nha.” Nàng thực còn thật sự báo cho hắn.

“Vì sao?”

“Bởi vì ngươi bộ dạng rất họa thủy, khẳng định sẽ bị đám cung nữ kia kéo vào điện ăn sạch.” Bộ dáng nàng như vậy còn suýt chút bị đám nữ nhân đó động tay động chân, càng không nói đến bộ dáng hắn.

Nghe xong, Thanh Vũ không khỏi cất tiếng cười to.

Nguyễn Chiêu Hỉ ngây ngốc nhìn hắn cười lại càng cảm thấy bộ dáng khi cười của hắn thập phần tuấn tú, cơ hồ nhìn đến choáng váng, đôi mắt nàng chăm chú nhìn hắn không chớp mắt, thẳng đến khi hắn ngừng cười, nàng vẫn không kịp thu hồi tầm mắt.

Thanh Vũ đồng dạng nhìn nàng chằm chằm. Làm sao có thể có một cô nương vô tâm vô phế như vậy, chuyện gì cũng nói ra rất thẳng thắn ?

Có phải hay không bởi vì nàng không tính lợi dụng hắn, cho nên mới đối hắn không hề phòng bị? Thái độ như vậy, nếu một ngày nàng phát hiện ra hắn nàng Hoàng Thượng liền sẽ thay đổi sao?

Không biết vì sao, vừa nghĩ như vậy ngực hắn chợt xuất hiện một cỗ khó chịu.

“Làm sao vậy? Như thế nào không cười nữa ?” Thấy sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, Nguyễn Chiêu Hỉ khó hiểu nhăn trán hỏi.

Hắn cười rộ lên quả thực là phong hoa tuyệt đại, hai chữ họa thủy căn bản không thể diễn tả được hết tuấn nhan của hắn, hại nàng tim đập càng lúc càng nhanh hơn.

“…… Ngươi nói chuyện gì đó khiến ta cười đi.”

“Này có cái vấn đề gì đâu? Ngươi nha, ngay từ đầu lúc mới gặp đã biết là một kẻ vô tâm, luôn muốn cười mà không cười, có điểm âm trầm lại có điểm vừa mắt, có nhiều chuyện không thoải mái, từ giờ cần phải học theo ta, làm người phải nhanh nhạc, nắm chắc liền lập tức khoái hoạt.”

Nói xong, nàng đột nhiên nhếch miệng cười ha ha, bởi vì cười rất đột nhiên, Thanh Vũ có chút không được rõ ràng.

“Cười a, cười, làm chi nhất định phải có chuyện cười mới cười ? Gặp ngươi, tâm tình ta rất tốt nên sẽ cười, vừa nhìn thấy Lê Bình điện này đẹp như vậy, ta cũng sẽ muốn cười a.”

“Ngươi so sánh ta cùng với Lê Bình điện?”

“Dù sao cũng đều giống nhau, nghĩ biện pháp làm cho chính mình muốn cười, cười thật vui vẻ, như vậy thì tốt rồi, rất đơn giản.”

“Phải không?”

“Đương nhiên, ta không phải nhìn thấy ngươi liền nở nụ cười sao?”

Nhìn nàng cười sáng lạn như hoa Thanh Vũ trong lòng bỗng xuất hiện một cỗ rung động xa lạ, như có một dòng nước ấm áp tràn ngập trong tim, hắn tự dưng sinh ra một cỗ rung động, muốn gắt gao ôm trụ nàng —

“Chiêu Hỉ! Ta nghe thấy tiếng cười của ngươi, khẳng định ngươi đang ở gần đây, đúng không?”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu to, làm Nguyễn Chiêu Hỉ phút chốc nhảy dựng lên.“Nguy rồi! Ta đã quên chính sự, hiện tại là lúc nào rồi?”

“Bất quá mới canh bốn thôi, ngươi gấp cái gì?”

“Canh bốn?” Nàng trừng lớn mắt, miệng mở to đến mức có thể nhét được một quả trứng gà.“Xong rồi, đêm nay ta đáp ứng người ta đi tuần đêm !”

Hắn nhíu mi.“Ngươi hiện tại đã thành tổng quản Kính sự phòng, tại sao lại còn đi tuần đêm?”

“Ai, không có người ngại tiền nhiều, đúng không?” Nàng đứng dậy, vẻ mặt xịu xuống. “Thật có lỗi, Tiểu Song Tử, ta phải đi trước.”

Thấy nàng phải đi, không cần nghĩ ngợi, hắn lập tức nắm lấy tay nàng, hỏi. “Người ta trả ngươi bao nhiêu ? Ta trả gấp đôi.”

Hai mắt nàng không có tỏa sáng, ngược lại còn nhíu mày nói.“Tiểu Song Tử, chúng ta làm người là phải giữ chữ tín, đã nói làm thì phải làm, này không phải vấn đề ai ra giá cao thấp .”

“Mười hai lượng !”

“Đã nói với ngươi tiền không phải là vấn đề, lại lấy tiền bức ta, cẩn thận ta trở mặt !” Không lễ phép, thực nghĩ nàng cứ thấy tiền liền sáng mắt sao?

“Mười hai lượng! Ngươi nói nếu ta đưa mười hai lượng liền nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ta.”

Nguyễn Chiêu Hỉ vô lực nhắm mắt lại, cảm thấy chính mình bị tiền ép đến nỗi không thở nổi.“Không bằng như vậy đi, ngươi muốn làm cái gì, chúng ta hẹn ngày mai làm?”

“Ta muốn hiện tại.” Hắn muốn gắt gao ôm nàng, bổ khuyết cảm giác tịch mịch chưa từng xuất hiện.

Nàng đột nhiên phốc xích cười.

“Ngươi cười cái gì?”

“Ta nói Tiểu Song Tử, hiện tại ngươi như thế nào lại bướng bỉnh như một tiểu hài tử vậy ?” Quả thực giống với đệ đệ nàng! Mỗi lần nàng ra ngoài kiếm tiền, Tòng Thiện đều sẽ giữ chặt lấy nàng, không để nàng xuất môn, làm nàng không nỡ lòng nào ra ngoài.

“…… Ngươi dám nói trẫm…… Nói ta giống tiểu hài tử bướng bỉnh?” Hắn không hờn giận nheo lại con ngươi.

“Bằng không như vậy đi!” Nàng chuyển động đầu suy nghĩ. “Mai ta tính xuất cung về nhà một chuyến, ngươi nói ngươi chưa từng ra ngoài thành, có muốn ta mang ngươi ra ngoài thành chơi một chút?”

“Ngươi có thể tự do xuất nhập cung ?” Thanh Vũ con ngươi híp lại như trước, bắt đầu hoài nghi nàng rốt cuộc là vì cái gì đến đây.

“Ta có phương pháp, đến lúc đó ngươi sẽ biết.” Nàng cười, nhẹ nhàng bỏ tay hắn ra.

“Nếu muốn đi cùng thì đêm mai, lúc đốt đèn liền đứng ở nơi này chờ ta. Hiện tại ta không thể không đi, lần sau sẽ cùng ngươi chuyện trò lâu hơn một chút.”

Nàng nghĩ muốn cùng hắn ngồi lâu một chút, nhưng là thân bất do kỷ[1], không thể thất tín.

Nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, Thanh Vũ khẽ cúi đầu, tầm mắt dừng ở lòng bàn tay vừa mới chế trụ cổ tay nàng, cảm giác mềm mại cùng hơi ấm vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay hắn, làm tâm của hắn có chút dao động kỳ dị.

Chương 7

Hôm sau đến thời điểm đốt đèn, Nguyễn Chiêu Hỉ an bài người tới chiếu cố Hoàng Thượng, liền lập tức mang theo lệnh bài cùng Thanh Vũ ra cung.

Hai người từ cổngNamĐịnh rời đi, dọc theo Thiên Phố ra khỏi cung, thẳng theo đường Định Thiên  mà đi.

“Đi hướng này đi, trước về qua nhà ta một chuyến.”

Đường Định Thiên giao với đường Thiên Long trong thành chia phía nam Hoàng cung chia làm bốn khu, ở đông bắc là khu quan trạch[2] cùng với phú trạch[3], phía đông nam là câu lan khu, tất cả phía tây đều là dãy cửa hàng, nhà dân, mà nhà của nàng thì nằm trong một con ngõ nhỏ ở phía tây bắc.

“Ta đói bụng.” Thanh Vũ đạm đạm nói.

Nguyễn Chiêu Hỉ nghe vậy, dừng lại cước bộ trừng hắn.

“Trước tìm một chỗ dùng bữa, ta mời khách.” Thanh Vũ tóc dài phiêu dật, một thân thường phục, bên ngoài khoác một kiện áo bào đơn giản, trông qua miễn cưỡng cũng cảm thấy tạm ổn còn Nguyễn Chiêu Hỉ thì một thân áo xanh.

“Đi thôi.” Nguyễn Chiêu Hỉ không nói hai lời.“Tiểu Song Tử, ngươi trên người mang theo bao nhiêu ?”

“…… Ước chừng một hai trăm lượng bạc gì đó.”

Nàng dừng lại cước bộ, chậm rãi quay đầu, không dám tin nhìn hắn.“Ngươi vì sao có nhiều ngân lượng như vậy?”

“Đó là tiền ta được lĩnh.”

“Có lầm hay không? Người ở Ngự thiện phòng như thế nào lại nhân được nhiều tiền công như vậy ?” Trời ạ, nàng rốt cuộc là đến sai địa phương, căn bản mỗi tháng chỉ thu hắn có năm lượng bạc quả là rất tiện nghi cho hắn ? “Tiểu Song Tử, ngươi nói cho ta biết, không phải ngươi trộm đồ ăn của Ngự thiện phòng mang ra ngoài cung bán đó chứ ?” Nàng ghé sát vào hắn nhỏ giọng hỏi.

Thanh Vũ thái dương co giật.“Ngươi cũng thật giỏi đoán.” Chẳng lẽ trong đầu óc của nàng chỉ có những cái đó thôi sao?

“Thật là!” Nàng bóp cổ tay cực mạnh.“Sớm biết rằng như vậy ta sẽ bảo chủ tử giúp ta an bài vào Ngự thiện nphòng mới đúng.”

“Ngươi nói cái gì?”

“Không có gì.” Nàng trong giây lát cười mị mắt, vung tay lên quàng qua vai hắn.“Đi, ngươi nếu đã mang trên người nhiều tiền như vậy, kia chúng ta sẽ đến kinh thành đệ nhất lâu — Chấn Thiên lâu!”

Nói xong, Nguyễn Chiêu Hỉ buông tay xuống, băng băng bước tới phía trước, ở trong đám đông chui tới chui lui, nàng đã sớm quên người đi phía sau mình, bỗng dưng bị cầm tay kéo lại.

“Ngươi đói như vậy?” Thanh Vũ mặt lộ vẻ không hờn giận.

“Không phải đói, mà là thói quen đi mau.”

“Lần sau lại đem ta bỏ lại phía sau, xem ta chỉnh ngươi như thế nào.”

“…… Oa, nguyên lai tính tình của ngươi không tốt lắm nha.” Tựa hồ ở chung lâu, bản tính cũng chậm chậm lộ rõ.

“Không phải lúc nào cũng thế, hơn nữa là ngươi bỏ rơi ta.” Điều này khiến cho hắn nổi giận.

“Được rồi, được rồi, ta đáp ứng ngươi, lần tới mặc kệ như thế nào, ta cũng không bỏ lại ngươi, được không?” Nàng căn bản không để cơn tức của hắn vào trong mắt, dịu giọng dỗ dành như dỗ trẻ con.

“Ngươi tốt nhất nhớ rõ những gì đã hứa hẹn.” Hắn hừ hừ nói.

“Ta nhớ kỹ!” Nàng ha ha cười, nắm lấy tay hắn, cuối cùng hai người đi vào một tửu lâu ở phía trước.

Đứng nhìn vẻ cũ nát của tửu lâu phía trước , Thanh Vũ sau một lúc lâu im lặng, mới thản nhiên chất vấn:“Đây là kinh thành đệ nhất tửu lâu?”

“Nếm qua mùi vị, ngươi sẽ biết ta vì sao ta gọi nó là kinh thành đệ nhất tửu lâu.” Nguyễn Chiêu Hỉ lôi kéo hắn bước vào quán.

“Nguyên lai là ngươi đặt cho nó biệt hiệu như vậy ?” Hắn cười nhẹ hỏi.

Chỉ thấy Nguyễn Chiêu Hỉ bận rộn hướng tiểu nhị hô: “Trình nhị ca, bưng lên cho bọn ta mấy món ngon ngon của quán đi a.”

“Chiêu Hỉ? Đã lâu không thấy, ngươi đi đâu vậy ?”

“Ai, lần sau lại nói với ngươi, trước bưng đồ ăn lên đã.” Nói xong, nàng sắc mặt không thay đổi quay qua quay lại tìm vị trí ngồi xuống.

Tuy nói là bên trong Chấn Thiên lâu bài trí đơn giản, thậm chí có chút cũ nát, nhưng trong quán khách nhân vô cùng đông đúc.

“Có vẻ như ngươi cùng tiểu nhị của quán này rất quen biết ?” Thanh Vũ giống như không chút để ý hỏi, không phát giác chính mình trong giọng nói có chút hờn giận.

“Đúng vậy, ta trước đây đã từng làm công ở đây.”

Hắn thế này sắc mặt mới hơi chuyển.“Ngươi đã làm thực không ít nghề.”

“Ừ, cũng không ít, chỉ cần có thể có một cuộc sống ấm no, việc gì ta cũng đều làm.”

Thanh Vũ giơ lên mi, nhìn về phía ngoài cửa sổ.“Ngươi rốt cuộc là mấy tuổi thì tiến cung?” Như là thuận miệng hỏi một chút, nhưng mà chỉ có hắn biết, hắn muốn thăm dò thêm một số điều về nàng.

“Ừm …… Mười bốn tuổi.” Nàng thuận miệng bịa chuyện.

“Mười bốn tuổi vào cung?” Thanh Vũ nhướng mày, cười nhẹ.“Kia khẳng định ngươi đã chịu nhiều khổ sở.”

Hắn từng muốn phái Quan Ngọc đi điều tra một chút xuất thân cùng tư liệu về nàng, nhưng là sau lại từ bỏ, bởi vì hắn phát hiện nàng là một cô nương, tuy nói hắn từng quan sát nàng, muốn từ từ tìm hiểu nàng tiến cung rốt cuộc là vì cái gì, nhưng sau một đoạn thời gian, vẫn chưa phát hiện có chuyện đặc biệt.

Nếu nàng lo lót mấy tên tổng quán muốn tiến cung làm thái giám thuần túy chỉ là vì lo kiếm tiền cho mẫu thân cùng tiểu đệ nhỏ tuổi ở nhà, như vậy hắn có thể mở một con mắt nhắm một con mắt. Về phần vì sao ở trên người nàng có nhiều tiền lệ như vậy…… Hắn cũng không hiểu được, chính là nghĩ làm như thế mà thôi.

“Chịu khổ sở?” Nguyễn Chiêu Hỉ không hiểu khẽ nhướn mày, nhưng thấy hắn đang cười, nàng cũng chỉ là phụ họa lung tung,“Đúng vậy, thật đúng là chịu nhiều khổ sở.” Có trời biết rốt cuộc là nàng chịu khổ ra sao.

Đột nhiên, nàng nghe thấy những người khách ở bàn bên cạnh thấp giọng bàn luận–

“Ngươi biết không, Hoàng Thượng đã muốn giết Tả, Hữu Ngự Sử , nếu tìm không thấy thái tử khẳng định người bị trảm tiếp theo là tri phủ phụ trách trị an kinh thành”.

“Kia cũng là chuyện thường tình, đứa con duy nhất bị mất tích, mặc cho ai cũng đều sẽ lo lắng cùng giận dữ như thế thôi.”

“Chính là thủ đoạn có điểm hơi độc ác.”

“Ai, cái này cũng là không còn cách nào khác, cũng sẽ không biết nói cái này là dạng án gì chưa phá, Lệ phi đã chết, chỉ sợ thái tử cũng là dữ nhiều lành ít.”

“Kia nhưng thật ra, giết mẫu thân nhưng lại tha cho hài tử ?”

Nguyễn Chiêu Hỉ nghe được thấy sửng sốt. Không nghĩ tới chuyện trong cung, mà ngay cả dân chúng cũng đều biết được để mà bàn luận.

“Ta không nghĩ Hoàng Thượng không phải là người ngoan độc như vậy đâu.” Nàng đè thấp tiếng nói .

“Ngoan độc?”

“Cũng không phải ngoan độc, liền….. Ai, ta có thể lý giải, dù sao cũng là tình phụ tử, nếu nương ta xảy ra chuyện, ta khả năng cũng……” Nói đến một nửa, vừa vặn tiểu nhị đưa đồ ăn đến, làm cho nàng dừng nói, ngược lại vui vẻ tiếp đón hắn.

“Nếm thử món bồ câu quay này xem, trong cung tuyệt đối không thể nếm được mùi vị này đâu.”

Thanh Vũ hờ hững gắp một chút đồ ăn, mới cắn một ngụm, đôi mắt sáng ngời.

“Ăn ngon chứ?” Nguyễn Chiêu Hỉ vẻ mặt kiêu ngạo.“Ta gọi là nó là kinh thành đệ nhất tửu lâu cũng không phải không có nguyên nhân.”

“Quả thật đúng như vậy.”

“Còn nữa còn nữa, cái này là canh trăm vị ngon tuyệt. Nàng vô tâm liếc mắt, thổi khẽ cho nguội một chút rồi đưa cho hắn.

Thanh Vũ đôi mắt hiện lên tia phức tạp, chậm rãi há mồm.

“Ngon không?”

Hắn nhìn khuôn mặt chờ mong của nàng.“Ngon.”

“Đã nói mà! Đồ ăn ngon không nhất định phải quý, nguyên liệu nấu ăn cũng không nhất định khó kiếm, quan trọng là, người đầu bếp chỉ dùng những nguyên liệu bình thường, lại có thể làm ra những món ăn ngon như vậy.” Nàng nhếch miệng, lộ ra một nụ cười ấm áp.

“Ngươi nói xem nó có xứng đáng nhận được danh hiệu kinh thành đệ nhất tửu lâu ?”

“Cũng được.” Có lẽ nàng thật sự nói đúng, khi thấy nàng cười, hắn cũng sẽ không tự chủ được cười theo nàng, thậm chí…… Nghĩ đối nàng rất tốt.“Đợi chút nữa gói một ít  mang về kính mẫu thân ngươi đi.”

Nguyễn Chiêu Hỉ nghe thấy lời này, toàn bộ tâm đều trở nên ấm áp.“Tiểu Song Tử, ngươi thật là tốt.”

“A, không phải nói muốn mời khách sao?” Thanh Vũ nhướn mày.

“Uy ! Ngay từ đầu chính ngươi nói là ngươi mời khách mà !” Nàng đầu tiên là hung hăng trừng mắt hắn, cuối cùng lại đáng thương hề hề chu miệng, như là mộng đẹp bị đánh nát, cực kỳ thống khổ.

Hắn không khỏi buồn cười.

“Còn cười, ngươi vừa mới rõ ràng đã đáp ứng ta…… Chúng ta đã ước định.” Nguyễn Chiêu Hỉ biểu tình cực kỳ ai oán, cánh môi phấn nộn chu lên tỏ vẻ vô cùng tức giận, vẻ mặt oán hận kia, càng làm cho Thanh Vũ cười to, con ngươi vì cười nhiều mà nheo lại, đôi mắt tràn ngập ý cười.

“Không cho phép!” Nguyễn Chiêu Hỉ bực mình ngồi vào bên cạnh hắn, hai tay túm lấy áo của hắn, đôi mắt lại càng trừng to.“Không cho phép lại cười!”

Đối mặt với hành động của nàng, Thanh Vũ tuyệt không để ý, miệng vẫn cười như trước.

Nguyễn Chiêu Hỉ nhìn hắn cười, cuối cùng hắn cũng mạc danh kì diệu mà nở nụ cười. Không biết có phải là do đèn nơi này tốt không, mà nàng cảm thấy đôi mắt hắn thật đẹp, khuôn mặt được chiếu rọi càng thêm bất phàm, làm hại nàng khi đối mặt với hắn, tim cũng đập nhanh hơn, đầu óc thì choáng váng.

“Làm sao vậy?” Thấy nàng thần sắc không đúng, hắn khẽ cười cúi thấp xuống, tiến đến càng gần nàng hơn.

Tim lại lần loạn nhịp, Nguyễn Chiêu Hỉ mới kinh ngạc thấy tay của mình vẫn còn đặt trên áo hắn, buông tay xuống, lơ đãng ngẩng lên nhìn cằm của hắn, đột nhiên thấy có chút cảm giác.

“Ai, ngươi…… Như thế nào giống như có hồ tì[4]?”

Dĩ vãng khi ở Lê Bình điện, chỉ có ánh đèn lồng phản chiếu, nàng luôn chỉ nhìn qua thân ảnh để nhận ra hắn, rất ít khi đánh giá ngũ quan của hắn.

Thanh Vũ mày rậm khẽ nhếch, thần sắc tự nhiên hỏi lại:“Ngươi sẽ không sao?”

“Ta?” A? Bình thường đều có sao? Nàng có điểm nghi hoặc, nhưng lại không rảnh để suy nghĩ sâu xa, chỉ có thể hòa cùng,“Có, có, ta…… Ngẫu nhiên cũng là có.”

“Vậy đúng rồi.”

“…… Nha.” Là như thế này sao? Giống như là lạ làm sao?

“Nhanh ăn đi, còn phải trở về nhà nữa, ngươi đã quên rồi sao?” Hắn nhắc nhở lập tức làm cho nàng quên đi nghi hoặc mới chớm xuất hiện trong đầu. ”Ta mời khách, ngươi muốn hay không đi trước mua một chút đồ ăn cho mẫu thân ngươi?”

Nghe vậy, Nguyễn Chiêu Hỉ thân thiết vỗ vỗ vai hắn, buông ra một câu.“Tiểu Song Tử, ngươi thật sự là huynh đệ tốt của ta!”

Thanh Vũ từ chối cho ý kiến nhướn mi lên.

Đi vào trong ngõ nhỏ có giàn hoa trắng, căn nhà có chút cũ kỹ, tường bị bụi bao phủ, mà đến khi vào trong nhà Nguyễn Chiêu Hỉ, Thanh Vũ phát hiện hoàn toàn không thể dùng hai từ đơn sơ để hình dung.

Bước vào đại sảnh, chỉ thấy trong không gian nho nhỏ có một cái bàn thiếu chân, miễn cưỡng dựa vào tường cũng sử dụng được, cùng hai ba cái ghế dựa lung lay như sắp đổ.

“Nương, Tòng Thiện!” Một bước vào cửa, Nguyễn Chiêu Hỉ liền đem thức ăn nóng hổi đặt lên bàn.

“Tỷ –” Nguyễn Tòng Thiện cao hứng theo từ trong phòng chạy ra, vừa thấy có người lạ cùng vào, lời muốn nói ra lập tức lại nuốt vào.“Chiêu Hỉ, ngươi đã trở lại?”

“Đúng vậy, nương đâu?”

“Ai, nương mang đứa nhỏ kia đi tìm đại phu.”

“Thân mình đứa nhỏ kia có tốt không?” Nguyễn Chiêu Hỉ vẻ mặt kinh ngạc.“Cũng đã được một thời gian dài?”

“So với lúc mới gặp hắn đã tốt hơn nhiều, nhưng bây giờ vẫn còn chưa thể xuống giường được.” Nguyễn Tòng Thiện trả lời, không ngừng đánh giá nam tử đi theo tỷ tỷ vào cửa, lại lấy ánh mắt hỏi.

Hiểu ý, Nguyễn Chiêu Hỉ thực nhiệt tình cà nhắc đi tới ôm lấy cánh tay Thanh Vũ giới thiệu.“Đây là huynh đệ của ta, kêu Tiểu Song Tử, sau này đệ thấy hắn, phải gọi một tiếng Song đại ca.”

Thanh Vũ nhìn kỹ, Nguyễn Tòng Thiện trước mắt ước chừng mười bốn, mười lăm tuổi, hắn vóc dáng đã muốn cao hơn Nguyễn Chiêu Hỉ nữa cái đầu, thân hình gầy gò, cao ráo, ngũ quan tuấn tú, cặp mắt lõi đời kia giống Nguyễn Chiêu Hỉ, nhưng không có chút  ý cười như của nàng.

“Song đại ca.” Nguyễn Tòng Thiện thuận theo kêu.

Thanh Vũ hơi hơi vuốt cằm.

“Tòng Thiện, nương phải đi ra góc đường kia tìm y quán sao?”

“Ân.”

“Tiểu Song Tử, ngươi ở chỗ này đợi, ta đến y quán tìm nương ta một lúc, lập tức sẽ trở lại.” Nàng nói xong, cũng không quản hắn có đáp ứng hay không, liền chạy nhanh như chớp ra cửa.

Thấy thế, Nguyễn Tòng Thiện thở dài, ngã chén trà xanh.“Song đại ca, nhà nhỏ đơn sơ, không thể so với trong cung, phiền huynh nhẫn nại ngồi tạm chỗ này đi.”

Thanh Vũ khẽ cười, tùy ý ngồi xuống, đánh giá căn nhà chỉ có bốn vách tường để hình dung.

“Ta…… Ca ca đệ tính tình lỗ mãng, có khi thoạt nhìn khôn khéo, có khi lại ngốc nghếch, nếu huynh ấy không cẩn thận ở trong cung gặp rắc rối, còn thỉnh Song đại ca giúp huynh ấy một tay.”

“……Là ca ca đệ giúp đỡ ta rất nhiều.”

“Thật sự?” Nguyễn Tòng Thiện rõ ràng thở ra nhẹ nhàng.“Tính tình của nàng, yêu tiền như mạng, đệ sợ huynh ấy sẽ gặp phải rắc rối ở trong cung, hôm nay nghe thấy huynh nói vậy, đệ thấy yên tâm hơn nhiều rồi.”

Có thừa lực có thể bang nhân, có năng lực làm cho người ta nói nàng như vậy, liền đại biểu người này có thể tín nhiệm. Thanh Vũ nghĩ.

“Đệ ở trước mặt ta nói Chiêu Hỉ yêu tiền như mạng, không sợ ta trở về bịa đặt sao?”

“Chiêu Hỉ nếu đã mang huynh về nhà, liền đại biểu huynh ấy đối với huynh không có phòng bị, người mà ca ca đệ đã không phòng bị, đệ có thể tín nhiệm.” Hắn cười nói, mặt mày trong lúc đó có chút tương tự giống Nguyễn Chiêu Hỉ..

“Phải không?” Thanh Vũ rũ mắt cười nhẹ.

Nguyên lai, trong lòng nàng, hắn thật sự là người không cần phòng bị?

Ngồi nói chuyện phiếm, uống chén trà căn bản không có vị trà, Thanh Vũ tuyệt không để ý, ngược lại còn sinh ra một loại thương cảm trong lòng, đều ngồi ở trong căn nhà cũ kỹ này, nhưng so với hắn ngồi ở trong điện còn an toàn hơn.

Không đến một hồi, còn chưa nghe thấy tiếng bước chân, đã nghe thấy Nguyễn Chiêu Hỉ lớn giọng.

“Ta bỏ tiền cho ngươi chữa bệnh, thu lưu ngươi, nương ta còn chiếu cố ngươi, ngươi cư nhiên còn dám theo ta làm bộ làm tịch, nói dược rất đắng ngươi không muốn uống? Ngươi thật sự là đáng đánh, tiểu tử!”

“Nguyễn đại nương……” Tiểu nam đồng bị Nguyễn Chiêu Hỉ ôm ở trong lòng chu cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt to ngập nước nhìn thẳng về phía người chăm sóc ở phía sau, bộ dáng người săn sóc kia cự kỳ thiết tha, vội vàng một phen ôm lấy hắn, tiểu nam đồng động tác nhanh lập tức bay vào giấu mặt trong lòng người thiếu phụ ấy, tránh né Nguyễn Chiêu Hỉ mắng chửi.

“Nương, người không thể chiều nó như vậy, sinh bệnh không uống thuốc, bệnh làm sao có thể khỏi?” Nguyễn Chiêu Hỉ oa oa kêu.

“Chiêu Hỉ, đừng mắng nữa, nó chỉ là một oa nhi thôi, luôn không chịu được đắng, ngươi đi mua đường mạch nha cho nó đi.” Người thiếu phụ ôn thanh cười, chậm rãi đi vào phòng trong.

“Còn mua đường mạch nha?” Lấy máu trong lòng của nàng a.

Vào một đêm trăng liền nhặt được tiểu tử này, chỉ là tìm vài đại phu, lòng của nàng đều nhanh tan nát, hiện tại vì để cho hắn uống thuốc, còn bắt nàng mua đường…… Ô ô, nàng vất vả kiếm tiền là muốn phụng dưỡng nương, không phải dùng để mua thuốc cho tiểu tử này!

“Có cái thời điểm gì?” Người thiếu phụ luôn tươi cười ôn ôn, mi liếc mắt loan loan, cùng nữ nhi cực kỳ giống nhau. Bà tiến vào nhà, thoáng nhìn nam tử xa lạ, lập tức nhìn về phía con trai, hỏi .“Đây là?”

“Nương, huynh ấy là tiểu đệ kết nghĩa của ca ca, Song đại ca.” Nguyễn Tòng Thiện vội vàng giải thích.

Người thiếu phụ dừng một chút.“Con khi nào có ca……” Nói chưa xong, Nguyễn Chiêu Hỉ ở phía sau đuổi kịp đã kịp che miệng nàng.

“Nương, người vào đi thôi, con đi một lát rồi về, trên bàn là đồ của Tiểu Song Tử mua, ngươi mau đến ăn một chút , đừng mang đi cho những người khác ăn nữa.”

“Nhưng là con mua nhiều như vậy, ta ăn không hết……” Người thiếu phụ vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Chậm, chậm, ăn! Con không muốn nương một lần ăn hết.” Nguyễn Chiêu Hỉ quả thực mau phát hỏa, đem nương đẩy mạnh đi, liền lôi kéo Thanh Vũ chạy chối chết, chỉ sợ lại thêm một khắc, nương của nàng sẽ đem tất cả chi tiết tìm ra, đến lúc đó, một nhà ba người cộng thêm một cái xú tiểu tử nhặt được, phải cùng nhau đến bờ sông ăn không khí.

“Nguyên lai bộ dạng ngươi như vậy quả thực rất giống nương ngươi.” Khuôn mặt luôn tươi cười, chỉ là xem, khiến cho người cảm thấy thoải mái.

“Đúng vậy, ta cùng người lớn lên giống nhau, tính tình lại khác nhau hoàn toàn, ta cũng muốn giống như nương ta, giống thần tài chuyên tiêu tiền, Tòng Thiện đã có thể thực thảm.” Đi trên con đường hồi cung, nàng lại là lắc đầu lại là thở dài, nhưng là trên mặt vẫn còn mang theo ý cười.

Nụ cười như vậy, xem ở trong mắt Thanh Vũ, như là một phen ấm diễm, ở ngực hắn không ngừng qua lại chạy.


[1] Thân bất do kỷ: Bất đắc dĩ.

[2] Quan trạch: Phủ quan.

[3] Phú trạch: Những gia đình giàu có do buôn bán, kinh doanh.

[4] Hồ tì: Râu

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

3 thoughts on “[NPYTCTH] – Chương 6 & 7

  1. Hay wa. Ung hộ bạn. Cố lên nhe.

  2. Pingback: Nàng phi yêu tiền của Tà hoàng [Read Online] « khotruyendownload

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s