Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Phu đào huyệt – Chương 4-6

3 phản hồi

Chương thứ tư

Buổi tối, Trúc Trữ không có gì mài răng liền bắt đầu cằn nhằn liên miên, trước răn dạy cùng quở mắng hắn một chút: “Khí lực ngươi lớn, vậy mà lại chịu để người ta đánh mà không phản kháng. Những tên gia hỏa như vậy, dẫu có chục tên ngươi cũng sẽ tuyệt đối không thua.”

Thập Lục cúi gằm mặt không dám tiếp lời, đến lúc Trúc Trữ giáo huấn mệt rồi hắn mới nói: “Từ nhỏ đã thế, ta không biết, có thể phản kháng.” Từ khi rất bé hắn đã bị cha mẹ bán đi, cuộc đời hắn trừ bỏ bị mua đi bán lại thì chính là bị đánh. Không ai dạy hắn phản kháng thế nào, cũng không ai nói cho hắn biết, hắn có thể phản kháng…

Nghe xong, Trúc Trữ trầm mặc một hồi, thở dài nói: “Trước kia, khi đi săn, Hoàng huynh ta nhặt được một con hổ nhỏ mang về. Bởi vì quá nhỏ cho nên huynh ấy liền ném nó cho một con chó mẹ nuôi. Con hổ nhỏ kia rất sợ chó, kể cả khi đã trưởng thành, rõ ràng có thể dễ dàng cắn chết con chó, vậy nhưng nó vẫn không tài nào làm được.” Trúc Trữ vươn tay xoa đầu Thập Lục, “Kỳ thật không cần phải sợ hãi, ngươi rất lợi hại, chỉ là ngươi không thắng được tâm ma của mình.”

Thập Lục trầm mặc không lên tiếng, Trúc Trữ lại nói: “Ngươi xem, hiện giờ đã không còn ai có thể ngăn được bước ngươi nữa rồi.”

Tiếng bước chân vững chãi vẫn không dừng, hắn nói: “Ngươi có thể, nổ ta.”

Trúc Trữ ngẩn người, bỗng nhiên câu lên khóe môi: “Ngươi tin thật sao, đó chỉ là gạt ngươi thôi, căn bản không có thứ pháp thuật như vậy.” Thập Lục gật đầu, không lên tiếng. Trúc Trữ hỏi tiếp: “Vậy ngươi không bỏ đi sao ?”

“Đi đâu ?”

“Nhanh chóng trốn khỏi ta. Cương thi như ta, sẽ hút máu người.”

“Ta có độc.” Đáp án của Thập Lục rất đơn giản, “Hơn nữa, ta đi rồi, không ai, kiếm thứ mài răng cho cô.” Thập Lục không biết bây giờ rời khỏi Trúc Trữ, bản thân có thể đi đâu. Hắn vẫn luôn đi theo người khác …

Trúc Trữ siết chặt vòng tay, ôm lấy cổ Thập Lục, nói: “Rõ ràng là một người sống, tại sao còn ngốc hơn cả cương thi như ta. Ngươi về sau khi nói chuyện có thể đừng nói đứt quãng nữa, được không ?” Không có cái gì mài, Trúc Trữ lại bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy. Thập Lục đưa tay ra sau, đem hộ uyển trên tay để bên miệng Trúc Trữ ý bảo nàng có thể dùng nó mài răng, hắn nói: “Ta sẽ cố gắng, nói liền mạch.”

Trúc Trữ không khách khí, bắt đầu mài răng.

Đường đêm nhàm chán, mắt thấy hộ uyển Thập Lục càng lúc càng bị mình cắn đến khó coi, Trúc Trữ bắt đầu nói huyên thuyên, sau cùng chậm rãi kể về chuyện cũ của mình, về đại Tấn, về Hoàng cung, còn có cả phò mã của nàng, tuy rằng hai người họ chưa chính thức thành thân. Nhưng Trúc Trữ nói, khi ấy nàng cực kỳ thích phò mã …

“Cuối cùng, ta lại chết trên tay hắn.” Ngoảnh đầu lại nhìn, nét mặt nàng không chút đổi sắc, nhưng hắn cảm nhận được, Trúc Trữ hẳn rất buồn. Thập Lục quay đi, đá đá hòn đá dưới chân, nhịn không được tò mò hỏi: “Chết, thế nào ?”

Trúc Trữ lắc đầu, không muốn nói tiếp đề tài đó nữa, nàng đổi sang chuyện khác: “Thập Lục, ngươi từng gặp những chuyện vui gì ? Kể ta nghe chút.”

“Chuyện vui ?” Thập Lục nghĩ ngợi một lát đáp, “Gặp cô.”

Trúc Trữ nghe được câu nói thản nhiên này, chẳng hiểu sao mặt nóng lên, hung hăng bốp đầu Thập Lục không thương tiếc: “Hoa ngôn xảo ngữ[1] !”

Thập Lục ngoan ngoãn chịu đòn, đáp: “Ta nói thật.”

Trúc Trữ vùi đầu vào đầu vai hắn, thất thần nhìn cổ Thập Lục, có chút xúc động theo bản năng, có chút nhớ lại hương vị máu hắn, dưới hai loại cảm xúc đan xen vào nhau, Trúc Trữ le lưỡi, liếm cổ Thập Lục. Cước bộ trầm ổn dừng sững lại, Trúc Trữ kỳ quái hỏi: “Sao thế ?”

Thập Lục không rõ xúc động trong lòng mình lúc này là cái gì, chỉ cảm thấy trong người có chút khô nóng, hắn lắc đầu đáp: “Giống như … Bị bọ cạp, chích!”

Trúc Trữ lại mạnh mẽ lấy đầu đập vào ót Thập Lục hét lên: “Ngươi mới tâm như rắn rết[2] ! Chạy đi !”

Chương thứ năm

Trúc Trữ không biết đi đâu tìm kẻ từng là phò mã của nàng, hai người một đường chẳng có mục đích xuôi nam. Giang Nam tháng ba, gió nhè nhẹ thổi. Mặt trời lặn là lúc Thập Lục và Trúc Trữ gói gém hành trang đâu ra đấy rời khỏi khách điếm, tính ra ngoài thành. Chợt thấy một thai phụ bị té ngã trên đất, lúc này đường cái vắng hoe, lại không có ai chạy đến đỡ nàng ta, Trúc Trữ vỗ vỗ vai Thập Lục, nói: “Ai nha, nhanh tới đỡ người kia đi.”

Thập Lục theo lời nàng chạy đến nâng thai phụ dậy. Phụ nhân vừa mới nói câu cảm tạ Thập Lục, phía xa bỗng truyền đến một tiếng gọi lớn: “Nương tử ! Nương tử !” Nam tử một thân bố y lam nhạt, cụp ô giấy dầu lại, chạy vội đến, “Đa tạ công tử, đa tạ công tử.” Hắn thấy hành trang trên lưng Thập Lục, hỏi: “Công tử không tìm được chỗ trọ sao ? Sắc trời cũng đã không còn sớm, không bằng lại nhà tại hạ nghỉ chân một đêm.” Nhìn khách điếm bên cạnh, hắn khách khí nói.

Thập Lục đang muốn cự tuyệt, phía sau đột nhiên truyền tới thanh âm thanh thúy của nữ tử: “Được nha.”

Trúc Trữ nhảy đến bên người Thập Lục, nhìn nam tử, cười híp mắt nói: “Vừa lúc chúng ta không tìm được nơi nào dừng chân, đa tạ tiên sinh khoản đãi !”

Nét mặt nam tử cứng đờ, nhưng lời đã buột ra khỏi miệng, còn có thể nói gì. Hắn đỡ lấy phụ nhân bên cạnh, cười nói: “Nếu hai vị không chê, thỉnh đi theo chúng tôi !”

Chờ hai người kia đi lên phía trước dẫn đường, Thập Lục khó hiểu nhìn Trúc Trữ hỏi: “Đêm nay, không đi sao ?”

Ánh mắt Trúc Trữ vẫn chăm chăm hướng về phía bóng lưng nam tử đi phía trước: “Đi ? Tìm được người rồi, giờ ta chỉ vội đi đầu thai.”

Thân hình Thập Lục cứng đơ, tìm được rồi ? Thì ra nàng cần tìm phò mã trả thù. Nàng cực kỳ thích phò mã, cho đến giờ vẫn luôn nhớ đến nam nhân đó. Nhìn trong mắt Trúc Trữ không thể chấp nhận một bóng hình khác, đầu ngón tay Thập Lục giật giật, bỗng nhiên nảy sinh một loại xúc động muốn xoay mặt nàng lại, khiến nàng chỉ nhìn thấy mỗi hắn.

Chỉ là … Hình như hắn không có tư cách làm vậy.

Theo hai người vào trong một tiểu viện. Bên trong có ba gian phòng, hai phu thê nhà họ ngụ một gian, một là phòng bếp, chỉ còn lại một gian, Thập Lục và Trúc Trữ cùng nhau đi vào …

Đêm khuya là thời gian người bình thường nghỉ ngơi sau một ngày làm việc vất vả, có hai người không giống vậy, đang mắt to mắt nhỏ nhìn nhau. Thập Lục hỏi: “Cô muốn, trả thù, thế nào ?”

Trúc Trữ trầm mặc hồi lâu: “Ta cũng chưa biết …Nhưng ta quyết không để cho hắn được dễ chịu, trước kia ta thích hắn như vậy, hắn thế nhưng lại …Thế nhưng lại …” Trúc Trữ cắn môi, răng nanh nhọn hoắt đâm xuống khiến môi nàng rướm máu. “Ta dứt khoát ép hắn phải uống máu ta, trở thành một cỗ cương thi ! Như vậy, sau này ta với hắn ở cùng một chỗ, ta sẽ từ từ tra tấn hắn !”

Bàn tay siết chặt thành nắm đấm, Thập Lục cụp mắt, cố gắng xóa đi cảm xúc ngày một kỳ quái trong lòng.

“Ta phải đi đây !”  Trúc Trữ dứt khoát đứng dậy, xoay người định ra ngoài, cổ tay lại bị người nắm chặt lấy. Nàng ngoảnh đầu lại nhìn, thấy Thập Lục cúi gằm đầu ngồi đó, thanh âm rầu rĩ: “Không đi, có được không ?”

Đây là lần đầu tiên Thập Lục ngăn không cho Trúc Trữ làm chuyện gì, trước đó nàng muốn gì hắn đều đáp ứng, Trúc Trữ kỳ quái hỏi: “Vì sao ? Còn có phương pháp khác trả thù ư ?”

Thập Lục lắc đầu: “Không báo thù, có được không ?” Không biết từ khi nào, Thập Lục bắt đầu không muốn nghe Trúc Trữ kể về những chuyện trước đây, cũng không thích nàng lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm trả thù. Hắn hi vọng, Trúc Trữ có thể quên đi quá khứ, cứ sống vui vẻ như bây giờ, mỗi ngày hắn sẽ cõng nàng đi, Trúc Trữ chỉ cần an nhàn gặm cắn miếng lót vai của hắn là được rồi …

Chương thứ sáu

Trúc Trữ nhíu mày: “Không được, khó khăn lắm mới giữ lại được hơi thở cuối cùng, bản thân trở thành một con quái vật như vậy, nếu điều gì cũng không làm, vậy rốt cuộc ta tỉnh lại là vì cái gì.”

Nắm tay Thập Lục vẫn siết chặt, nét mặt có chút bất lực: “Ta, vẫn cho rằng …”

Trúc Trữ gỡ tay Thập Lục ra: “Còn chần chừ nữa, trời sẽ sáng mất. Không thể trì hoãn thêm được, Thập Lục, chờ ta biến phò mã thành cương thi rồi, sau này ngươi có thể tự do, không cần tiếp tục lãng phí sinh mệnh cùng ta nữa.”

Sắc mặt Thập Lục trắng nhợt, bàn tay dụng lực, một lần nữa năm ngón tay túm chặt lấy cổ tay Trúc Trữ. Khí lực hắn vốn lớn, cho dù đã trở thành cương thi như Trúc Trữ cũng không phải lực bất tòng tâm, chỉ thấy Thập Lục cố chấp nói: “Ta không đi, ta mua đồ, cho cô mài răng.”

Trúc Trữ có chút giận dữ, gắt gỏng nói: “Không cần ngươi mua, ta cắn phò mã là được rồi.”

“Ta không đi, cô cũng không được phép đi.”

Trúc Trữ giận dữ bốp đầu hắn: “Ngươi tự dưng thần kinh à !” Thập Lục bị đánh, vẫn không lên tiếng, chỉ gắt gao nắm lấy cổ tay Trúc Trữ không buông. Chờ nàng đánh mệt, đành bất đắc dĩ hỏi hắn: “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì ?”

“Cô không cần ta, ta không biết, đi đâu.” Lúc này Thập Lục mới ngẩng đầu nhìn Trúc Trữ, trong mắt ẩn chứa sự bất lực, thấy vậy, Trúc Trữ không khỏi bủn rủn. Nàng đột nhiên cảm thấy có chút áy náy như vừa phạm tội, nâng tay muốn xoa đầu hắn an ủi vài câu, nhưng lại không hiểu vì sao mình phải làm vậy, cho nên cuối cùng nàng chỉ đành âm thầm xin lỗi trong lòng.

Trúc Trữ thở dài một tiếng, chợt nghe hai tiếng “cốc cốc” đập cửa, sau đó bên ngoài phòng truyền đến thanh âm lo lắng của nam chủ nhân: “Xin hỏi, hai vị có vấn đề gì sao ?”

Lúc nghe thấy thanh âm này, đáy lòng Thập Lục dâng lên một  cơn hoảng hốt, cánh tay dụng lực kéo Trúc Trữ vào lòng, hai cánh tay cứng như sắt gắt gao vòng quanh giữ lấy, nói vọng ra bên ngoài, “Không có chuyện gì đâu, ngươi đi đi !”

Một câu này, hắn nói rõ ràng, mạch lạc khiến Trúc Trữ ngẩn người kinh ngạc một hồi, lại nghe tiếng người ngoài cửa xoay người rời đi, Trúc Trữ quýnh quáng la lớn: “Đứng lại ! Quay lại đây cho ta !” Giọng điệu trang nghiêm như hồi còn làm công chúa lúc trước.

Cửa bị đẩy ra, nam chủ nhân xách đèn lòng bước vào. Nhìn Thập Lục đang hung tợn trợn mắt nhìn mình, người hắn ôm trong ngực cũng đồng dạng như vậy, nam nhân gãi gãi đầu, trong lòng tự hỏi, không biế mình đã đắc tội với hai người khi nào, “Hai vị đây là ?”

“Tướng công ? Có chuyện gì vậy ?” Nữ chủ nhân cũng bị tiếng cãi lộn lúc nửa đêm làm tỉnh giấc, khoác xiêm y đến xem tình hình.

Trúc Trữ dường như bị điều gì đó kích thích, thân mình quằn quại mãnh liệt,  giống như bùn loãng, dễ dàng thoát khỏi sự giam cầm của Thập Lục, hai chân khép lại, nhảy tới hai bước, thẳng hướng phụ nhân mà lao tới. Nam chủ nhân kinh hãi, vội vã ôm thê tử vào lòng, lui ra ngoài viện, tránh khỏi sự tập kích của Trúc Trữ. Hắn ta giận dữ quát: “Ngươi muốn gì ?” Vẻ mặt phụ nhân cũng kinh hoàng, vội hỏi: “Cô nương, cô sao vậy ?”

Thập Lục vội vã đứng dậy đuổi theo. Lúc hắn chuẩn bị tiến đến chế trụ Trúc Trữ, mắt nàng vằn đỏ tia máu, né tránh Thập Lục, không ngừng đánh về phía phụ nhân kia, miệng hét lớn: “Phò mã ! Giao mạng ra đây !”

Thập Lục cả kinh, bước chân lảo đảo thiếu chút ngã sấp xuống.

Vẻ mặt phu phụ kia càng kinh ngạc hơn: “Phò … Phò mã ?”


[1] Hoa ngôn xảo ngữ: Lời ngon tiếng ngọt,

[2] Rắn rết: chữ hán việt là xà hạt, chữ hạt này có nghĩa là bọ cạp.

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

3 thoughts on “Phu đào huyệt – Chương 4-6

  1. Vù>>> bay vào ¤ Tem ! ha ha” truyện hay lắm . thank you nha

  2. đừng nói và cái thai trong bụng nhá

  3. anh TL dễ thương ghê ^^

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s