Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Ti Mệnh – Chương 44+45

6 phản hồi

Chương thư bốn mươi bốn: Ma

Cho tới giờ Nhĩ Sanh cũng chưa từng đặt chân tới Kinh Thành. Những dấu tích phồn thịnh, xa hoa của một cố đô ba triều lẳng lặng bị dòng chảy lịch sử vùi lấp.

Nếu là quá khứ, Nhĩ Sanh đi giữa đường cái nườm nượp người qua lại, nhìn ngắm những tòa kiến trúc chạm trổ hoa lệ bên đường chắc chắn sẽ thán phục không thôi, nhưng giờ đây, nàng lưng cõng Trường Uyên đã hoàn toàn hôn mê, trong đôi mắt đỏ rực huyết tinh chỉ có một mục tiêu duy nhất.

“Quốc sư ở đâu?” Nàng gặp người liền hỏi, cuối cùng dưới ánh mắt kinh sợ của những người đi đường Nhĩ Sanh tìm được phủ quốc sư—

Điện Kỳ Thiên.

Theo lời đồn, Quốc sư phép thuật cao cường, chỉ ở trong thâm cung nhưng mấy năm nay vẫn luôn che chở cho đế quốc được mưa thuận gió hòa; để tỏ lòng tôn kính cùng coi trọng, Hoàng đế đặc biệt cho tu sửa lại điện Kỳ Thiên phía sau Hoàng cung, thỉnh Quốc sư cùng ở trong điện, chuyên tâm cúng bái hành lễ, cầu phúc cho đất nước.

“Tiện dân nơi nào, cút…Mau cút khỏi đây! Điện Kỳ Thiên là nơi há để đám tiện dân bọn ngươi đặt chân đến.” Hộ vệ canh giữ bên ngoài đại môn thấy Nhĩ Sanh một thân lem luốc bụi đất, trên lưng cõng theo một nam nhân không rõ sống chết  thì nghĩ nàng là một thôn phụ muốn đến mời pháp sư cứu trị cho thân nhân, thầm khinh bỉ trong lòng, lớn tiếng quát mắng.

Nhĩ Sanh nhìn hắn chằm chằm, đúng tình hợp lý nói: “Ta không phải muốn vào, ngươi kêu quốc sư ra đây.”

Đám thủ vệ nhìn nhau, cười phá lên: “Điêu dân nho nhỏ mà cũng vọng tưởng cầu kiến quốc sư!”

Chúng cười đến vui sướng, trong lời nói toàn là châm chọc, chửi rủa, Nhĩ Sanh lẳng lặng nghe trong chốc lát, huyết sắc trong mắt vốn đã phai bớt, bỗng chốc chầm chậm khôi phục. Nàng không nói hai lời, bước về phía cửa.

Một tên hộ vệ tùy tay đẩy Nhĩ Sanh lại, không thèm để ý nói: “Mau đi đi, thấy nam nhân của ngươi chết thực đáng thương, đừng bức các đại ca đây đánh ngươi mấy đòn.”

Không đẩy được Nhĩ Sanh, dáng vẻ tươi cười của tên hộ vệ mới thu lại một chút, hắn kỳ quái nhìn xuống tay mình, lúc ngước lên chạm phải đôi mắt đỏ rực của Nhĩ Sanh, đáy lòng hắn bỗng chốc run lên, chỉ thấy nàng lạnh lùng hỏi: “Ngươi nói ai đã chết ?”

Tên hộ vệ chỉ cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng, khiến hắn ngạt thở. Mấy tên còn lại thấy tình thế không ổn, đều nhất loạt rút đao ra, chỉa vào Nhĩ Sanh: “Ê! Xú nương…”

Lời còn chưa dứt, không trung vẩy lên một đóa hoa máu, cánh tay của tên hộ vệ kia bị chặt bay ra ngoài, hắn cũng không thốt được ra một câu, ngã thẳng về phía sau, sắc mặt tím tái, chết luôn tại chỗ.

Mọi người kinh hãi, nhất thời bốn bề tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Ta muốn gặp quốc sư.” Nhĩ Sanh nhắc lại, ánh mắt chậm rãi lướt qua đám người. Mấy tên hộ vệ chỉ cảm thấy rùng mình một cái, có kẻ hai chân mềm nhũn ngã ngồi trên đất, có kẻ giật mình hồi phục lại tinh thần, chạy vội vào trong điện Kỳ Thiên.

Nghe tràng thanh âm hỗn loạn từ trong điện Kỳ Thiên truyền ra, không hiểu sao trong lòng Nhĩ Sanh sinh ra một cỗ khoái cảm kỳ lạ, giống như khiến người khác e sợ là một chuyện thực cao hứng.

“Yêu nghiệt phương nào dám đại náo điện Kỳ Thiên !”

Theo tiếng mắng chửi ngẩng đầu nhìn lên, Nhĩ Sanh thấy trên bậc cầu thang cao cao trước đại môn của điện Kỳ Thiên xuất hiện một đám đạo sĩ trẻ tuổi thân mặc đạo phục đang dàn trận. Nhĩ Sanh cõng Trường Uyên, bước về phía đại môn, vẫn như trước chỉ nói một câu: “Ta muốn gặp quốc sư.”

Chúng đưa mắt nhìn nhau, không ai đáp lời. Cùng lúc ấy trong điện truyền tới một tiếng cười lớn vô cùng đắc ý: “Thật là một cô nhóc cố chấp.” [Nguyên bản là nha đầu, ta edit thành cô nhóc mọi người thấy thế nào, có cần đổi lại là nha đầu không ?]

Nam tử mặc đạo bào màu xanh từ trong điện bước ra, vững vàng bước xuống bậc cầu thang, đi về phía Nhĩ Sanh. Mọi người thấy hắn đều cúi người bái lạy.

Nhĩ Sanh thấy rõ mặt người nọ, phút chốc nhíu mày lại—Không ngờ lại là hắn, Lỗ Mỹ Nhân.

Không giống với bộ dạng giả trang lần trước Nhĩ Sanh gặp, lúc này trên mặt Lỗ Mỹ Nhân bớt đi mấy phần tùy tiện, nhiều thêm mấy phần ổn trọng, trên mặt hắn còn mọc thêm hai chòm râu dài, vừa vặn trông giống một vị đạo sĩ trung niên sắp thăng thiên. Nhưng dù bộ dáng hắn có thay đổi thế nào cũng không giấu được đi cặp mắt xếch câu nhân.

Trước nay sâu trong nội tâm Nhĩ Sanh lúc nào cũng chán ghét hắn. Nếu không phải hắn ép nàng nuốt nội đan cốt mãn, Nhĩ Sanh cũng sẽ không bị ma khí quấy nhiễu mà bước nhầm vào ma đạo. Nhưng giờ phút này trông thấy hắn, Nhĩ Sanh lại không thấy ghét hắn thêm mà ngược lại, trên thân thể hắn toát ra một cỗ hơi thở khó hiểu khiến nàng cảm thấy quen thuộc, lại rất gần gũi.

Nhưng, tất cả đều bị Nhĩ Sanh vứt bỏ ra sau đầu, chờ Lỗ Mỹ Nhân đi đến trước mặt, nàng vươn tay ra, nói: “Giải dược.”

Lỗ Mỹ Nhân hoàn toàn không để ý đến bàn tay chìa ra của Nhĩ Sanh, hắn sờ cằm liếc mắt đánh giá Trường Uyên đã hôn mê một cái, nhỏ giọng nói: “Thật đúng là thần long thương cổ đã tuyệt tích a….Bất quá cần phải xem xét kỹ a!”

Nhĩ Sanh không vì không được để ý đến mà xấu hổ, nàng quyết đoán rút Nhất Lân kiếm bên hông ra, mũi kiếm chỉ thẳng cổ họng Lỗ Mỹ Nhân: “Đưa đây, nếu không ta giết ngươi.”

Nhất Lân kiếm thân mang sát khí bức người song Lỗ Mỹ Nhân chỉ thản nhiên liếc Nhĩ Sanh một cái, thấy ấn ký đọa ma hình ngọn lửa mờ mờ giữa ấn đường cùng với đôi mắt đỏ rực như máu của nàng, hắn mừng rỡ thốt lên: “Đọa tiên thành ma a, đã lâu rồi không có kẻ nào như vậy!”

Nhất Lân kiếm đâm thẳng về phía trước, đâm vào cổ họng Lỗ Mỹ Nhân, máu tươi chầm chậm rỉ ra: “Giải dược.”

Lỗ Mỹ Nhân vẫn không thèm để ý, bày ra bộ dáng hiên ngang lẫm liệt nói: “Ra tay đi, chúng ta cùng chết.”

Đám thủ vệ chung quanh thấy Quốc sư trung tiết như vậy đều cảm động rớt nước mắt.

Ánh mắt Nhĩ Sanh trầm xuống, Nhất Lân kiếm trong tay hơi rút về, thoáng cái đã đâm lên trên, nhanh chóng chém đứt một búi tóc được chải chuốt chỉnh tề. Đầu quan rơi xuống đất, tóc đen bên trong lập tức xổ ra.

Đuôi lông mày Lỗ Mỹ Nhân giật giật, Nhĩ Sanh lại vung kiếm xuống, định cạo trọc tóc trên đỉnh đầu hắn.

Nhĩ Sanh đổi sang câu uy hiếp khác: “Giải dược, nếu không cạo trọc ngươi.”

Bất kể chim gì, sợ nhất vẫn là không có lông.

Trong phút chốc, nét mặt Lỗ Mỹ Nhân vẫn trấn định như trước, chỉ là đôi mắt hắn hơi híp lại, toàn thân tản ra sát khí, giống như muốn xé nát Nhĩ Sanh.

Nhưng Lỗ Mỹ Nhân vẫn nhịn xuống được cỗ tức giận trong lòng. Hắn thầm nghĩ, nha đầu này, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy đã tu được một đôi chân nhãn, có thể nhìn ra chân thân của hắn.

Với tu vi của Nhĩ Sanh mà nói, muốn nhìn ra chân thân của Lỗ Mỹ Nhân, chỉ sợ còn cần phải tu thêm trăm năm nữa. Nhưng hiện giờ nàng có năng lực như vậy, nhất định là công của ma khí. Kẻ hoàn toàn nhập ma, ma khí càng đậm, năng lực càng mạnh, mà nay xem ra, Nhĩ Sanh quả thực đã chịu ảnh hưởng không nhỏ từ ma khí.

Lỗ Mỹ Nhân nhìn chằm chằm Nhĩ Sanh, còn chưa lên tiếng, một tên đạo sĩ đứng bên cạnh đột nhiên xen ngang: “Yêu nghiệt này còn dám uy hiếp quốc sư! Thật là chết cũng không hết tội!”

Nhĩ Sanh không nói hai lời, quẳng một đạo kiếm khí về phía kẻ lên tiếng. Lỗ Mỹ Nhân khẽ nhíu mày, phất ống tay áo ngăn lại cỗ sát khí kia của Nhĩ Sanh, vuốt râu, giả bộ nói: “Không được tổn hại đến môn hạ đệ tử ta. Chúng ta vào trong điện, ta cho ngươi giải dược.”

Một lời vừa dứt, chúng đệ tử đều cảm động mà chưng ra bộ dáng căm giận, vốn còn muốn khuyên ngăn nhưng lại e ngại một chiêu uy lực khiếp người mới rồi của Nhĩ Sanh cho nên đều không dám mở miệng.

Nhĩ Sanh ngoan ngoãn theo hắn vào trong, Lỗ Mỹ Nhân ở trước cửa lớn đại điện, nét mặt căm giận nói: “Các ngươi ở bên ngoài canh chừng, bổn quốc sư cần phải cảm hóa yêu nghiệt này.”

Bố trí ổn định cho Trường Uyên xong, nghe thấy vậy Nhĩ Sanh khẽ cười lạnh một tiếng. Cửa điện “Két” một tiếng nặng nề đóng lại, cản đi hết thảy ánh sáng cũng như tiếng huyên náo ở bên ngoài.

“Cô nhóc, ánh mắt ngươi, giống như là…khinh thường bổn vương.” Không có người khác, Lỗ Mỹ Nhân cũng lười giả bộ uyên thâm, đem hai chòm râu dài ném sang một bên, khôi phục bộ dáng ngả ngớn như trước. Hắn chậm rãi đi về phía Nhĩ Sanh, mỗi bước đều toát ra một cỗ sát khí cực kỳ nặng nề. “Bổn vương thấy ngươi mới nhập ma đạo, tâm thần bất ổn cho nên bỏ qua sự bất kính của ngươi lần này, nếu còn lần sau…”

Hắn hơi híp mắt lại, ngón tay nâng cằm Nhĩ Sanh lên: “Ta sẽ cho ngươi biết thế nào gọi là sống không bằng chết.”

Nhĩ Sanh không trốn cũng chẳng né tránh, nhìn thẳng vào mắt Lỗ Mỹ Nhân: “Ta chỉ cần giải dược.” Nàng chỉ muốn giải dược, những chuyện khác đều không quan tâm, mặc kệ tên yêu quái này tại sao lại trở thành quốc sư của một quốc gia, cũng chẳng quan tâm tên “Vương” này rốt cuộc là Vương của giới nào, nàng chỉ biết, Trường Uyên trúng độc của người này, hắn có giải dược, sau khi lấy được giải dược, nàng muốn đem hết thảy những kẻ khiến Trường Uyên chịu đau khổ giết chết.

“Đúng là chưa từng thấy đôi mắt nào xấu như thế này.” Lỗ Mỹ Nhân buông cằm Nhĩ Sanh ra, hừ lạnh một tiếng: “Nhóc con, đừng tưởng bổn vương không biết ngươi tính toán gì trong lòng. Chưa nói đến năng lực cùng tâm cơ của ngươi chẳng thể tổn thương được đến bổn vương, kẻ ngươi cõng trên lưng, có muốn cứu hay không, tất cả còn đều phải xem ta có hay không cao hứng. Mà ta có cao hứng hay không, này còn phải tùy xem ngươi có định nghe theo lời ta hay không.”

“Ngươi muốn gì?”

Lỗ Mỹ Nhân cười mà nói: “Nhóc con, ngươi rất xấu xí, nhưng trên người ẩn dấu không ít bảo vật, nay lại đọa ma, mấy ngày nữa theo ta cùng đi ma đô Cửu U, được chứ ?”

Ma đô Cửu U…

Nơi này Nhĩ Sanh từng nghe qua.

Mấy nghìn năm trước, ma giáo phạm thượng khiến Thiên đế tức giận, phái chiến thần Mạch Khê đi trấn áp phản đảng. Chiến thần Mạch Khê thần lực trác tuyệt, áp chế phản quân phải lui về ma đô Cửu U, giết đến cả ma vực máu chảy thành sông, mười năm không nghe thấy ma âm, phàm là ma tộc trên ba tuổi đều bị tuyệt diệt.

Truyền thuyết này đã tạo cho Thiên giới uy tín rất lớn, ở Tàng Thư các của Vô Phương cũng có không ít thư tịch ghi chép lại sự kiện này. Phần ngoài lề cũng chỉ hết lời ca tụng Chiến thần uy vũ, lại không thấy nhắc đến Ma tộc thiếu chút đã bị tuyệt diệt.

Lỗ Mỹ Nhân này…

“Ngươi với ta đã cũng bước trên một con đường, sớm hay muộn cũng có một ngày phải đến ma đô tế Ma Tôn. Trải qua đại kiếp ngàn năm trước, Ma Tộc ta dần dần suy tàn, tộc nhân vô cùng thưa thớt, cho nên những tộc nhân sinh ra sau đều phải lập huyết thệ, vĩnh viễn thành ma, bảo vệ huyết mạch của tộc. Sau khi thề, ngươi chính thức thành tộc nhân của ta, nhận được sự bảo hộ của tộc ta, còn không thì…Ngươi biết đọa tiên Trường An chứ? Người này chính phái không nhận, ma tộc ta cũng không nhận, ở thế gian rộng lớn này cô đơn lẻ loi một mình, thật đáng buồn thay! Còn nữa, cô nhóc, lúc này cùng ta đi ma đô Cửu U đối với kẻ chưa tu thành tâm pháp Ma tộc như ngươi mới là cực kỳ hữu ích…”

Vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, còn chưa nói dứt lời, Lỗ Mỹ Nhân chỉ thấy một bàn tay chìa ra trước mặt mình: “Đưa ta giải dược ta sẽ đi.”

Nhìn những sợi tơ máu đỏ rực trong mắt Nhĩ Sanh, Lỗ Mỹ Nhân hơi ngẩn ra, lập tức cong môi cười, đáp: “Được, ta đi lấy giải dược. Nhưng, hôm nay ta chỉ đưa ngươi nửa viên, ba ngày sau đợi ở trấn Tử Lâm, lúc ấy ta sẽ trao cho ngươi nửa viên giải dược còn lại.”

“Đó là chỗ nào ?”

“Đó là một trấn nhỏ nằm ở phía nam Kinh Thành, rừng cây sau trấn cất giấu con đường đi đến ma đô Cửu U.”

“Chờ chút…” Nhĩ Sanh chần chừ gọi Lỗ Mỹ Nhân, “Trường Uyên có thể đi cùng với ta chứ ?”

Lỗ Mỹ Nhân nhếch miệng cười: “Ma tộc ta nhân khẩu vốn thiếu, xưa nay luôn hoan nghênh người ngoài nhập ma. Nhưng mà, cô nhóc, đối với ma mà nói, tốt nhất không nên lưu luyến điều gì trên thế gian.” Dưới hàng mi dài, ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo, “Bởi vì sớm hay muộn cũng có một ngày, ngươi không khống chế được bản thân, tự mình hủy diệt thứ đó.”

Đáy lòng Nhĩ Sanh cười lạnh, ánh mắt dừng trên người Trường Uyên.

Hắn lẳng lặng nằm đó, hai mắt nhắm chặt, từ bi như Phật.

Chương thứ bốn mươi lăm: Trứng rồng

Trường Uyên là gối đầu trên đùi Nhĩ Sanh tỉnh lại, lúc ấy nàng đang dùng ngón tay trỏ xoa nhẹ hàng mi vô tình nhíu lại trong lúc hắn ngủ.

Ánh mắt lặng lẽ chạm nhau, hai người ngơ ngác nhìn đối phương, cho đến khi Nhĩ Sanh bỗng vươn tay lên che mắt Trường Uyên, nàng nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu: “Mắt giống như  gà chọi, ừm…Trông thật khó coi.”

Trường Uyên cũng khàn giọng nói: “Xoa mắt giúp ta.”

Nhĩ Sanh ngoan ngoãn xoa mắt cho hắn. “Trường Uyên.” Nàng ngưng động tác trên tay lại, nhìn thẳng vào mắt hắn nói: “Chúng ta cùng đi ma đô Cửu U được không?”

Trường Uyên ngẩn người. Nhìn đôi mắt đỏ rực của Nhĩ Sanh, lòng hắn đau nhói. Trường Uyên nhớ rất rõ, Nhĩ Sanh là cô gái có ánh mắt đẹp nhất thế gian, đôi mắt đen láy không nhiễm bụi trần.

Thấy Trường Uyên trầm mặc hồi lâu không lên tiếng, trong lòng Nhĩ Sanh có chút bối rối: “Chàng…Không muốn đi sao? Chàng ghét…Ma phải không?”

Khẽ thở dài một tiếng, Trường Uyên vươn tay vuốt ve má Nhĩ Sanh: “Ta thích Nhĩ Sanh.” Thích đến không cách nào chán ghét bất kỳ khuyết điểm nào của nàng.

Đối với chuyện tình cảm, rồng là sinh vật tuyệt đối không tinh tế, giống như tư thái của hắn, hùng hậu khí phách, hoành tảo thiên quân[1]. Đối với thích và chán ghét, thái độ của hắn hoàn toàn giống nhau. Hoặc là một chút cũng không cần, hoặc là muốn toàn bộ.

“Ta cũng thích Trường Uyên.” Nhĩ Sanh cầm tay Trường Uyên, cụp mắt xuống: “Rất thích.”

“Lên đường đến ma đô Cửu U thôi.” Trường Uyên nói, “Chúng ta cùng đi.”

Nhĩ Sanh gật đầu, trong đầu không khỏi nhớ lại câu nói lạnh lẽo như băng của Lỗ Mỹ Nhân—“…sớm hay muộn cũng có một ngày, ngươi không khống chế được bản thân, tự mình hủy diệt thứ đó.”

Hủy diệt Trường Uyên? Trừ phi nàng thật sự điên. Càng nghĩ, sát ý bạo ngược lại từng chút, từng chút một dâng lên trong lòng, phút chốc sắc mặt nàng trắng bệch, hiên giờ, không phải nàng cũng đã điên rồi sao.

Trường Uyên ngồi dậy, phủi phủi xiêm y, dường như đột nhiên nghĩ tới điều gì, liền hỏi: “Độc trên người ta làm sao giải được? Nàng tìm được kẻ hạ độc rồi sao?”

Nhĩ Sanh không muốn cho hắn biết mình làm thế nào có được giải dược, trầm mặc hồi lâu, nàng chỉ vào tán cây trên đỉnh đầu nói: “Trường Uyên, chàng xem, mùa hè sắp đến rồi. Tháng bảy năm nay ta sẽ tròn mười tám, trước kia mẫu thân có nói, con gái ở tuổi này có thể sinh con, đến lúc đó ta sinh cho chàng một quả trứng rồng tròn tròn xinh xinh có được không ?”

Tai Trường Uyên đỏ lên, hắn trầm mặc một hồi mới mấp máy môi nói: “Được…” Lời nói thập phần ấp úng, “Thảng bảy, mau tới thôi.”

Đẻ trứng…Có lẽ cũng mau thôi.

Bị Nhĩ Sanh nói lái sang chuyện này, Trường Uyên liền quên mất nguyên bản mình định hỏi cái gì, chỉ đứng đó tinh tế cân nhắc, chưa đầy một khắc sắc mặt liền phiếm hồng.

Nhĩ Sanh nghĩ, lòng nàng có lẽ thật sự đã biến thành xấu xa, biết lợi dụng ưu thế của bản thân bắt nạt Trường Uyên.

Lỗ Mỹ Nhân chỉ nói qua qua về đường đến trấn Tử Lâm, Trường Uyên lại bị thương, không thể đi nhanh. Nhĩ Sanh rất lo ba ngày sau không đến được chỗ mà Lỗ Mỹ Nhân nhắc đến kia. Thấy Nhĩ Sanh lo lắng, Trường Uyên tưởng nàng lo lắng cho thân thể mình, lập tức an ủi: “Trúng loại độc này, ta nhanh như vậy đã có thể tỉnh lại đã là vô cùng may mắn, không dùng được thần lực cũng là tự nhiên, Nhĩ Sanh không cần sốt ruột.”

Nhĩ Sanh không dám nói ra nguyên nhân chân chính, chỉ có thể làm bộ như không vội vã. Hai người đi một chút lại ngừng, chậm trễ rất nhiều thời gian. Đến chạng vạng ngày thứ hai, ở trên đường, hai người ngoài ý muốn gặp được một người.

Sư chất của Nhĩ Sanh—Thần Chử.

Thiếu niên trước kia vừa gặp Trường Uyên đã bị khí tức của hắn dọa đến tay mềm chân yếu hôm nay đã cao ngang Trường Uyên, đúng là tuổi trẻ hăng hái.

Lúc Nhĩ Sanh gặp được Thần Chử, hắn đang trảm một tên trư yêu, nghe phía sau có tiếng bước chân, cảnh giác quay đầu nhìn thì thấy Nhĩ Sanh đã lâu không gặp cùng…Vị hôn phu của nàng.

Khuôn mặt Thần Chử thoáng ửng hồng, lập tức gọi: “Nhĩ Sanh! Cô…” Hắn vừa định trách mắng nàng mấy câu như bình thường vẫn làm khi gặp Nhĩ Sanh trong núi, nhưng họ là phu thê, Nhĩ Sanh đi cùng nam nhân kia cũng chẳng có gì sai. Nghĩ vậy, câu trách mắng nghẹn lại nơi cổ họng, Thần Chử nhất thời không nói gì.

Nhĩ Sanh thấy Thần Chử, trong lòng thoáng đề phòng. Nàng liếc nhìn xung quanh, sau khi xác nhận là không có người khác mới nhìn Thần Chử chằm chằm nói: “Ta sẽ không quay về Vô Phương, ngươi đi đi. Ta không muốn động thủ với ngươi.”

Thần Chử ngẩn người, mày kiếm nhíu chặt lại: “Cô nói gì thế, nhìn cô thành bộ dạng như vậy rốt cục là đã xảy ra chuyện gì? Mệnh lệnh kia của tiên tôn là sao ? Vì lẽ gì lại truy nã cô? Ta bất quá chỉ mới bế quan tu luyện có mấy tháng, cô lại gây ra họa gì sao ?”

Luận vai vế, Thần Chử thấp hơn Nhĩ Sanh, mặc dù vậy hắn nhập môn sớm hơn, về phương diện tu hành lại rất có thiên phú cùng chịu khó, cố gắng, vậy nên thành tích tốt hơn Nhĩ Sanh rất nhiều. Lúc nói chuyện với nàng, phân nửa thời gian là giáo huấn, Nhĩ Sanh không thích nghe, thường dùng vai vế áp chế hắn. Hai người thường vì những chuyện rất nhỏ mà ầm ĩ suốt ngày, nhưng mỗi lần Nhĩ Sanh gây họa, Thần Chử lại thường giúp nàng, cùng gánh trách nhiệm.

Nhưng hôm nay Nhĩ Sanh không có ầm ĩ với hắn, chỉ thản nhiên nói: “Chuyện trở thành như vậy ta cũng không có cách nào khác, cũng không phải là gặp rắc rối gì.”

Thần Chử trầm mặc một hồi, tiến về phía trước, kéo Nhĩ Sanh ra xa khỏi Trường Uyên, nói: “Bất kể thế nào, chúng ta cứ về Vô Phương rồi nói sau, nếu có sai lầm gì ta cũng sẽ giúp cô gánh vác trách nhiệm.”

Ánh mắt Trường Uyên dừng lại ở bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, nhớ lại mấy năm qua, khi nhìn Nhĩ Sanh, trong mắt Thần Chử dần lộ ra tình cảm, Trường Uyên bất giác nhíu mày. Tình cảm ấy hắn không phải không biết, chỉ là không quá để tâm. Hắn cho rằng, đó chỉ là tương tư đơn phương của thiếu niên, bất kể thế nào người trong lòng Nhĩ Sanh cũng chỉ có hắn.

Nhưng giờ không giống khi trước, hắn thích Nhĩ Sanh, vô cùng để ý nàng, hơn nữa hai người đã hứa hẹn với nhau sẽ mau mau có trứng rồng, vì vậy hắn không thể tiếp tục để người khác có ý nghĩ không an phận với Nhĩ Sanh, cho dù là nghĩ cũng không được.

Trường Uyên há miệng thở dốc, còn chưa lên tiếng, Nhĩ Sanh đã tự động rút tay ra khỏi tay Thần Chử, còn nghiêm túc nói: “Ta không về Vô Phương, sau này cũng không tính trở lại, ta sẽ đi ma đô Cửu U.”

Nghe vậy, Thần Chử vô cùng kinh hãi, mặt biến sắc, quát lớn: “Nói cái khỉ gì đó! Nếu tiên tôn biết được, nhất định sẽ không tha cho cô.”

“Ngươi nói tiên tôn truy nã ta, vậy là Người đã biết.” Nhĩ Sanh gục đầu xuống, không để Thần Chử trông thấy nụ cười miễn cưỡng của mình, “Ta nhập ma, giết người, lúc này chỉ sợ tiên tôn chỉ muốn bằng mọi biện pháp bắt ta về diệt trừ.”

Thần Chử ngẩn người, bình tĩnh nhìn chằm chằm Nhĩ Sanh, lúc này mới phát hiện ra ma ấn hình ngọn lửa như ẩn như hiện giữa ấn đường Nhĩ Sanh. Hắn tâm thần chấn động, nhất thời ngây ngẩn.

“Ngươi trở về Vô Phương đi, ta không muốn đánh ngươi, lại càng không muốn lỡ tay giết ngươi.” Nhĩ Sanh nói xong, kéo tay Trường Uyên đi thẳng về phía trước.

Trường Uyên cảm nhận được, lòng bàn tay đang nắm lấy tay mình ướt đẫm mồ hôi. Lại nhìn Nhĩ Sanh hơi cúi đầu, nhanh chóng lướt qua Thần Chử, hắn thầm nghĩ, có lẽ Nhĩ Sanh không hề hờ hững như những gì nàng biểu hiện ra.

Bằng hữu khi xưa nay gặp được lại trở thành kẻ địch.

Nhĩ Sanh mặc dù đã nhập ma nhưng tâm trí nàng vẫn rất tỉnh táo. Nàng vốn là một người sợ cô đơn, sợ mất mát, nói ra những lời này, cũng chỉ e, nàng mới là người thương tâm nhất.

Trường Uyên thở dài một tiếng, nắm chặt lấy tay Nhĩ Sanh. Nhưng còn may, vẫn có hắn bầu bạn bên nàng.

“Đứng lại!”

Thấy Nhĩ Sanh rời đi, Thần Chử nóng nảy, “xoẹt” một tiếng rút kiếm ra chỉ thẳng về phía Trường Uyên: “Nhất định là ngươi!  Trước đây Nhĩ Sanh vẫn rất ổn, nhất định là ngươi đã nói lời ngon ngọt lừa gạt nàng!”

Nhĩ Sanh cũng trở tay rút kiếm gạt lưỡi kiếm của Thần Chử ra, nói: “Không được động thủ với Trường Uyên.”

Thấy nàng che chở mọi cách cái tên vị hôn phu kia, lại đối với mình lạnh nhạt như thế, trong lòng Thần Chử vô cùng tức giận, chỉ thẳng mũi nàng mắng: “Cô là cái con nhóc vô tâm! Ngay cả ai đối xử tốt với mình cũng không phân biệt được rõ ràng. Cô như thế này không phải là có lỗi với sư phụ, sư tỷ cô ? Có lỗi với tiên tôn ? Có lỗi với Vô Phương ? Có lỗi…với cả ta?” Thần Chử đỏ mắt uy hiếp, “Ta nhắc lại lần nữa, cùng ta trở về Vô Phương, nếu không, đừng trách ta không khách khí.”

“Trường Uyên đối với ta rất tốt.” Nhĩ Sanh nói, “Thần Chử, thật xin lỗi.”

Nói xong, thân ảnh Nhĩ Sanh lóe lên, nàng kéo lấy Trường Uyên, chạy đi. Thần Chử giận dữ, một kiếm đâm thẳng về phía Nhĩ Sanh, hạ quyết tâm phải cản hai người lại bằng được.

Hắn nào biết, mấy ngày qua công lực của Nhĩ Sanh đột nhiên tăng mạnh, sớm đã hơn hắn rất nhiều. Nàng lập tức vung kiếm hóa giải sát chiêu của Thần Chử. Thần Chử lại ra chiêu tấn công, Nhĩ Sanh bắt đầu không áp chế được mình mà nảy sinh sát ý trong lòng.

Không được…Nàng cảnh cáo chính mình, đây là Thần Chử, nàng không thể…

Nhất Lân kiếm đâm lệch sang một bên, Thần Chử bắt lấy cơ hội lúc Nhĩ Sanh phân tâm, bước lên phía trước, tay cuộn lại thành trảo, một chiêu cầm nã bắt lấy cổ tay Nhĩ Sanh, tay còn lại dùng chuôi kiếm đánh bật kiếm của nàng.

“Theo ta trở về!”

Nhất Lân kiếm được đúc từ Long lân của Trường Uyên, chính khí cuồn cuộn, bình thường vẫn dùng để áp chế sự phát triển của ma tính trong cơ thể Nhĩ Sanh. Trong lúc đánh nhau, Nhất Lân kiếm đột nhiên rời khỏi tay, quanh thân Nhĩ Sanh không còn vật gì áp chế ma khí. Chỉ trong thoáng chốc ma tính trong cơ thể Nhĩ Sanh trỗi dậy, đôi mắt nàng đỏ rực như máu, cổ tay nàng ngoặt lại bắt lấy tay Thần Chử, chỉ khẽ dụng lực đã vặn sai khớp tay hắn.

Thần Chử cả kinh, bật ra một tiếng đau đớn, trong lòng càng thêm chấn động, không dám tin những gì trước mắt: “Cô nhóc! Cô…”

Thân ảnh như ma sải hai bước tiến đến, một tay bóp chặt cổ Thần Chử, từ phiến môi xanh đen bật ra thanh âm âm dương khó phân, giống như bị ma nhập: “Ta đã cho ngươi cơ hội rời đi.” Lúc này, móng tay Nhĩ Sanh bỗng dài ra. Móng tay bấm sâu vào cổ Thần Chử khiến máu từ từ ứa ra.

Thấy máu, hưng phấn trong mắt Nhĩ Sanh càng thêm nồng đậm.

Trường Uyên mất đi thần lực, chỉ lẳng lặng đứng một bên quan sát. Thấy cảnh tượng ấy, trong lòng hắn biết rõ, nếu bây giờ Nhĩ Sanh giết Thần Chử, đến khi nàng tỉnh táo lại tất sẽ hối hận không thôi, vì vậy lập tức nhặt một viên đá, dùng sức nhắm chuẩn huyệt vị trên cánh tay Nhĩ Sanh ném đi.

Tay Nhĩ Sanh lập tức mềm nhũn. Thần Chử ngã ngồi trên đất, tay băng lấy cổ, trong mắt ngập tràn kinh sợ. Lúc này hắn hoàn toàn tin, cô nhóc nghịch ngợm tính khí không tốt lại tùy hứng kia đã thật sự thành ma.

Ánh mắt Nhĩ Sanh dán chặt trên viên đá trên đất, một lúc sau mới chậm rãi chuyển đến trên người Trường Uyên: “Vì sao phải giúp hắn?”

Trường Uyên chậm rãi đi đến bên người Nhĩ Sanh. Hắn lúc này không có thần lực, Nhĩ Sanh nhập ma lúc nào cũng có thể móc trái tim hắn ra. Trường Uyên lại chẳng để tâm, giống như bình thường khẽ xoa đầu nàng, nói: “Giết hắn, nàng sẽ hối hận. So với bất kỳ ai còn hối hận hơn, vừa hối hận lại vừa đau.”

Nhĩ Sanh có chút khó chịu vuốt vuốt móng tay mình: “Chính là xúc động muốn giết người ở trong lòng…giống như muốn nổ tung ra…Rất khó chịu.”

Trường Uyên xoa nhẹ vầng trán tinh tế của nàng: “Cố nhịn một chút.”

Nhĩ Sanh ngoan ngoãn nghe lời, khẽ cắn môi dưới đen thùi vì hóa ma, cố gắng nhịn xuống cỗ xúc động trong lòng.

Nàng tin Trường Uyên, cũng chỉ tin Trường Uyên.

Trường Uyên liếc mắt nhìn Thần Chử một cái, cảm thấy tâm tư hơi chuyển, cúi người nhặt Nhất Lân kiếm lên đặt vào trong tay nàng, lập tức mang theo Nhĩ Sanh rời đi. Hắn thầm nghĩ, có lẽ không nhìn thấy sẽ không phải phiền lòng.

Đi một quãng xa, Thần Chử cũng không tiếp tục đuổi theo, Nhĩ Sanh lại dừng lại không muốn đi tiếp: “Trường Uyên, ta còn muốn…”

Trường Uyên quay đầu lại nhìn nàng, sau một hồi trầm mặc, bỗng hắn nghiêng đầu, đôi môi nhẹ nhàng ngậm lấy bờ môi Nhĩ Sanh. Hắn dùng đến kỹ sảo lần trước lĩnh ngộ được, dùng đầu lưỡi khẽ luồn vào trong miệng Nhĩ Sanh. Nhưng chờ đến khi xâm nhập thành công lãnh địa của đối phương, hắn lại ngơ ngác ngây người.

Ừm…Kế tiếp phải làm gì bây giờ?

Cùng lúc ấy, đầu lưỡi Nhĩ Sanh khẽ dịch chuyển. Hai thứ mềm mềm gì đó đụng phải nhau, sau đó lập tức tách ra, giống như đều bị đối phương làm cho hoảng sợ. Giằng co trong chốc lát, Trường Uyên lại cẩn thận đụng đến gia hỏa mềm mại kia. Lần này Nhĩ Sanh nhắm chặt hai mắt lại.

Giống như là phúc chí tâm linh[2], Trường Uyên lại một lần nữa thông suốt…

Một nụ hôn dài, đó là nụ hôn chân chính đầu tiên của hai người. Cuối cùng, cánh môi đen thui của Nhĩ Sanh khẽ rời đi, sắc đỏ trong mắt cũng theo đó mà nhạt dần. Trường Uyên có chút kiêu ngạo, khẽ cười: “Cái đó…Thực không muốn dừng.”

Nhĩ Sanh gật đầu, hãy còn sững sờ trong chốc lát, nàng nhanh chóng lắc đầu: “Còn muốn!”

Nhìn thấy tia sáng trong mắt Nhĩ Sanh, Trường Uyên khó nén nổi vui mừng trong lòng, bờ môi một lần nữa tiếp xúc với nhau, hai người đều biết ý nhắm mắt lại.

Nàng cần, hắn cho, chỉ đơn giản là vậy.


[1] Hoành tảo thiên quân: Quét sạch trăm quân.

[2] Phúc  chí tâm linh: Khi phúc (vận may) đến thì người ta linh hoạt, khôn ngoan hơn.

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

6 thoughts on “Ti Mệnh – Chương 44+45

  1. sao ta nghi Lỗ mỹ nhân cũng có chuyện xưa đau lòng nhỉ, mà người thích vẻ ngoài như hắn bị cạo trọc chắc là vui lắm, đáng tiếc a~~
    vẫn có ngọt ngào, chưa thấy ngược lắm, có lẽ bi kịch còn ở đằng sau =))
    editor ới ời, trước chương ngược nàng nhớ cảnh báo ta nhé, để ta còn uống thuốc trợ tim trước khi lao đầu vào hố lửa =))

    • Chương sau là bắt đầu ngược rồi :D Chuẩn bị thuốc trợ tim với khăn tay dần là vừa :D, ta còn chưa search được cái mặt mã kiểm là mặt ntn nên chưa post chương sau :(

  2. “Nàng cần, hắn cho…” ôi chao, trái tim non nớp của ta*ôm tim*

  3. TU, e êu anh. hãy về đội của emmmmmmmmm

  4. chết cười vụ trứng rồng

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s