Hương thầm

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long…

Ti Mệnh – Chương 46

13 phản hồi

 Thần Chử chết

Trên Cửu Trùng Thiên, trong Thiên cung.

Thiên đế ngồi trên giường, trên người chỉ mặc một kiện trung y, vết thương mới lành, sắc mặt hắn còn chút tái nhợt, khó coi. Trong tay hắn là một tấm gương nữ tử hay dùng. Nếu có Tam Sinh ở đây, nàng chắc chắn sẽ nhận ra gương này là vật trong phòng của Ti Mệnh, là chí bảo Ti Mệnh dùng để rình xem cuộc sống dưới hạ giới.

Lúc này, gương bị Thiên đế nắm chặt trong tay, mặt kính phản chiếu hình ảnh Thiên đế mày kiếm nhíu chặt, giống như đang suy nghĩ, cân nhắc cái gì, một hồi lâu sau hắn mới lẩm nhẩm niệm một câu chú, tay phất nhẹ trên mặt kính. Mặt gương phẳng lặng bỗng xuất hiện những gợn sóng li ti, giống như chậm rãi mở ra, sau khi gợn sóng lắng xuống, trong gương dần xuất hiện hình ảnh hai người, là Trường Uyên và Nhĩ Sanh.

Cùng lúc ấy, hai người đang hôn nhau say đắm, vẻ mặt mỗi người đều hạnh phúc không nói thành lời.

Ngực như thắt chặt, ánh mắt thâm sâu sắc bén nhíu lại, Thiên đế không áp chế được cơn giận dữ đem lăng kính kia đập nát, tình cảnh trong gương tự nhiên cũng không còn tồn tại. Thiên đế cười lạnh, đáy lòng vô cùng tức giận: “Được, được lắm! Ti mệnh, gan nàng quả thực lớn.”

Tấm gương nát vụn như bột phấn phiêu tán trong không trung, bốn bề một mảng trầm tĩnh, Thiên đế đứng dậy, bước qua bột phấn trên đất, khoác ngoại bào rộng thùng thình bước ra ngoài.

“Người đâu, tuyên chiến thần Mạch Khê.”

Thiên cung nằm ở nơi cao nhất của Cửu Trùng Thiên, tẩm điện của Thiên đế lại càng có thể đem phong cảnh khắp Thiên giới nhìn rõ không sót thứ gì. Hắn trầm tư nhìn chằm chằm điện Khâm Thiên của Ti Mệnh, nói: “Trẫm sẽ lần nữa nhốt nghiệt long kia vào Vạn Thiên Chi Khư, vĩnh viễn không được tự do. Trả lại thanh tĩnh cho thế gian này.”

Tuy là nói như vậy, nhưng giờ phút này hắn nhắm mắt lại, trong đầu không phải là thương sinh đại kế, cũng chẳng phải là vạn dân thiên hạ. Chỉ có hình ảnh Ti Mệnh đứng trước mặt hắn không kiêu ngạo, không sủng nịch nói: “Đế quân, trông ngài bây giờ thực không có tương lai. Mỗi ngày đều trưng ra bộ mặt như mặt ngựa, phỏng chừng ngày sau cũng chẳng có tương lai. Ta không ôm hy vọng xa vời là ngồi lên vị trí cao cao tại thượng kia, nhưng ta thích ngài, ngài cũng sẽ thích ta như ta thích ngài thôi.”

Mà giờ đây, Ti Mệnh Tinh quân, người thầm đem lòng yêu Thiên đế vốn phải ngoan ngoãn vì Thiên đình cống hiến thế nhưng chẳng hiểu sao lại vì một con rồng mà chạy xuống hạ giới, bọn họ thậm chí còn…

Ti Mệnh, nàng đây là phạm vào tội khi quân!

Nhân giới.

Dọc đường, Trường Uyên và Nhĩ Sanh luôn miệng hỏi thăm chung quanh, ở ngày thứ ba cuối cùng cũng tìm được Tử Lâm trấn mà Lỗ Mỹ Nhân nhắc đến.

Vừa vào trấn, Nhĩ Sanh còn chưa kịp phát giác điều gì, Trường Uyên đã hơi nhíu mày. Bước tới trước cửa một khách điếm, Nhĩ Sanh bỗng dừng lại, xoay người xem xét khách điếm một hồi, hỏi: “Trường Uyên, có phải chúng ta từng đến thôn trấn này không ?”

“Đã từng đến.” Trường Uyên đáp, “Ba năm trước, lúc cương thi tác loạn, chúng ta đã ngụ ở chỗ này.”

Trong lòng Nhĩ Sanh thoáng động, nói cách khác, quê hương của nàng, thôn trấn nàng lớn lên từ nhỏ chính là trấn nhỏ phương Bắc này.

Mấy năm qua, Nhĩ Sanh chưa từng trở về thôn, mặc dù từ Vô Phương đến đây chỉ mất một hai ngày ngự kiếm. Nàng như vô tình mà cố ý trốn tránh, dường như không muốn trở về, không muốn xác nhận, những người thân quen còn sống vui vẻ như trong trí nhớ.

Mà hôm nay…

Nụ cười nhợt nhạt thoáng hiện bên môi Nhĩ Sanh. Lúc trước rời thôn, xem như là bước đầu tiên bước trên con đường tu tiên, mà hôm nay…Nàng lại vì đi ma đô Cửu U mà quay về. Những lúc thế này, nhân quả duyên pháp thật không thể nào đoán được.

“Nàng biết cách tìm được đường đến ma đô Cửu U ở nơi này sao ?”

Nhĩ Sanh lắc đầu, đang không biết nói thế nào, một đạo thanh âm liền chen ngang: “Ô, cô nhóc coi như cũng biết giữ chữ tín ha.” Lỗ Mỹ Nhân thân mặc một kiện xiêm y bảy màu rực rỡ từ con phố bên cạnh thong thả đi đến. Kiện xiêm y hắn mặc hoa lệ phi phàm, chỉ là cái mũ cồng kềnh hắn đội trên đầu có chút dư thừa. Nhưng nó cũng chẳng ảnh hưởng đến việc hắn thành công hấp dẫn rất nhiều ánh mắt dân chúng nhìn lại. Bị nhiều người nhìn ngắm như vậy, hắn giống như thực thỏa mãn, càng đi càng dương dương tự đắc. Đến trước mặt Trường Uyên, hắn bỗng nhíu mày, trên dưới đánh giá một phen rồi nói: “Lần trước hai mắt ngươi nhắm nghiền, sắc mặt khó coi như quỷ, ta liền quên mất ý niệm so bì đẹp đẽ với ngươi, mà nay nhìn kỹ ngươi quả thật có tư cách so sánh cùng bổn vương.”

Lỗ Mỹ Nhân “xoạch” một tiếng, mở ra chiết phiến, cùng Trường Uyên sóng vai đứng một chỗ: “Cô nhóc, ngươi nói xem, ai đẹp hơn?” Hỏi xong, hắn có chút đùa dai, cười yêu mị nhìn Nhĩ Sanh, nụ cười không chút giấu diếm ý xấu: “Có gan nói ta không đẹp bằng hắn, ta liền bóp nát nửa viên giải dược còn lại.”

Nhĩ Sanh trầm mặc trong chốc lát, nói: “Ngươi đã dùng thủ đoạn như vậy uy hiếp ta nói dối, ta cũng không có cách nào khác, được rồi, ngươi đẹp hơn.”

Da mặt Lỗ Mỹ Nhân như bị co rút, còn chưa lên tiếng, lại nghe Trường Uyên thấp giọng hỏi: “Giải dược gì ?”

Sắc mặt Nhĩ Sanh tái nhợt, tròng mắt đảo quanh không biết nên trả lời thế nào, Lỗ Mỹ Nhân thấy tình cảnh như vậy, cười mà nói: “Cô nhóc này chưa nói gì với ngươi? Cho dù nàng ta chưa nói ngươi hẳn cũng phải đoán được mới đúng. Thần Long thượng cổ trúng phải độc Đồ Long, ngươi hẳn phải biết kết cục sẽ thế nào. Nếu không có giải dược, đừng nói thanh tỉnh, muốn sống cũng rất khó.”

Ánh mắt Trường Uyên trở nên nghiêm nghị, nhìn Nhĩ Sanh hỏi: “Nàng vì đổi lấy giải dược mới đồng ý đi ma đô Cửu U?” Giọng nói của hắn chưa bao giờ nghiêm khắc như vậy.

“Ta…” Nhĩ Sanh quanh co không biết nên trả lời thế nào, nín lặng hồi lâu mới khó khăn thốt ra một câu: “Trường Uyên, ta sợ sẽ mất chàng…Không có chàng, ta thật sự chỉ còn lại một mình.”

Lời muốn nói nghẹn lại ở yết hầu, một lúc lâu sau hắn mới thở dài nói: “Ta nói rồi, ta sẽ luôn ở bên nàng. Thấy nàng bỗng muốn đi ma đô Cửu U, ta còn tưởng là vì nàng muốn một nơi thuộc về mình, có thể làm chỗ nương thân, nhưng mà…”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chuyển tới Lỗ Mỹ Nhân: “Ta sẽ không để nàng vì ta mà phải miễn cường làm chuyện mình không muốn.”

Lỗ Mỹ Nhân nhíu mày, chậm rãi lấy nửa viên thuốc giải trong ngực ra, quơ quơ trước mặt Nhĩ Sanh: “Ô, nói vậy bảo bối trong tay bổn vương giờ trở thành vật vô dụng rồi, cô nhóc, ngươi nói xem, ta vứt nó đi có được không?”

Lời vừa dứt, mắt Nhĩ Sanh đỏ lên, thân thể thoáng động, đang muốn ra tay lại cảm thấy vai bị một cỗ lực mạnh mẽ đè lại. Trường Uyên thản nhiên liếc Lỗ Mỹ Nhân một cái, trong mắt chỉ toàn trào phúng. Chỉ thấy, trán Lỗ Mỹ Nhân nổi đầy gân xanh.

Trường Uyên thản nhiên nói: “Hãy làm điều mình thích. Nếu nàng muốn đi theo hắn, chúng ta liền cùng nhau đi. Nếu nàng không muốn theo hắn, hôm nay dù bị đánh về chân thân ta cũng không để ai mang nàng đi.”

Sắc mặt Lỗ Mỹ Nhân thoáng xanh mét, chân thân Thần Long, đao thương bất nhập, con rồng này còn bày ra một bộ dáng không muốn sống…Vì kế hoạch lớn sắp tới, hắn không thừa tinh lực đấu với Thần Long.

Hốc mắt Nhĩ Sanh nóng lên: “Nhưng còn chất độc trên người Trường Uyên…”

“Mấy vạn năm trước, Thiên giới dùng độc này tàn sát tộc ta, lúc ấy ta có thể sống, bây giờ cũng có thể sống.” Trường Uyên nói, “Cho nên, không gì có thể uy hiếp được nàng. Cứ chọn theo tâm ý chính mình.”

Nhĩ Sanh cúi thấp đầu, yếu ớt nói: “Trường Uyên, chàng muốn ta hồi báo thế nào…Có sinh mười cái trứng cũng không hồi báo được hết…”

Hai má Trường Uyên lặng lẽ đỏ ửng. Nhĩ Sanh gật đầu, giống như hạ quyết tâm nói: “Ta muốn…” Cùng chàng ngao du thiên hạ.

Còn chưa nói hết câu, một đạo sát chiêu sắc bén xẹt ngang bầu trời chém thẳng về phía Nhĩ Sanh. Nhĩ Sanh kinh hãi, vội kéo Trường Uyên lui lại. Lỗ Mỹ Nhân cũng bị bức phải lui lại né tránh, không dám đón đỡ. Vừa đứng vững, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn lên, thấy giữa không trung xuất hiện một đạo áo trắng phiêu phiêu, toàn thân tản mát ra hơi thở tiên gia chính khí, y nhất thời nhíu mày.

Vô Phương tiên tôn, sự xuất hiện của người này không nằm trong kế hoạch của y.

Dân chúng vây xem náo nhiệt xung quanh đều bị đạo “sấm sét” bất thình lình dọa chạy đi mất. Chỉ trong chốc lát, trên đường cái chỉ còn lại ba người họ cùng Vô Phương tiên tôn-Trường Võ trên không trung.

“Nghiệp chướng!” Trường Võ quát khẽ một tiếng, Hiên Viêm kiếm trong tay họa ra một đạo bạch quang nóng cháy, “Ta vẫn chỉ cho rằng ngươi vô ý mà nhập ma, vốn còn muốn giúp ngươi giải trừ ma ấn, không ngờ ngươi lại đắm mình trong trụy lạc, còn muốn theo tên yêu quái kia đi ma đô Cửu U. Ta không giết ngươi, uổng một thân tiên đạo.”

Nhĩ Sanh cố gắng đỡ được một chiêu này, trong lòng rối bời, vội nói: “Con sẽ không đi.”

Tiên tôn lạnh lùng nói: “Đi hay không cũng không thể lưu ngươi lại, hôm nay ngươi có thể giết hại đồng môn, ngày khác nhất định gây nguy hại cho thế gian.”

Cả người Nhĩ Sanh run lên: “Hại ai? Con không hề sát hại đồng môn…” Trong đầu Nhĩ Sanh thoáng hiện ra thân ảnh Thần Chử, nàng vẫn nhớ rõ, ngày ấy nàng chỉ mới vặn sai khớp tay hắn mà thôi, chứ chưa hề lấy tính mạng hắn. Nhưng ngẫm lại, sự tình quả là có chút kỳ quặc, với tính cách của Thần Chử, kể cả khi ấy Nhĩ Sanh có chặt đứt tay hắn, hắn cũng sẽ không từ bỏ ý định đuổi theo, mà hôm qua…”

“Thần Chử …Đã chết ?”

Tiên tôn cười lạnh một tiếng: “Ngươi so với ai khác đều rõ ràng hơn.”

Lỗ Mỹ Nhân rảnh rỗi phe phẩy chiết phiến, che đi nụ cười quỷ dị bên môi.

“Con…” Sắc mặt Nhĩ Sanh trắng bệch, ngơ ngác nhìn bàn tay mình. Chẳng lẽ hôm qua nàng đã thật sự độc ác mà xuống tay, không, nàng lắc đầu nói: “Con thật sự không giết người, không giết Thần Chử.”

Trường Uyên nghe vậy, mày kiếm nhíu chặt. Nhĩ Sanh không giết Thần Chử, hắn biết rõ, nhưng hiện giờ Thần Chử lại chết, chỉ có một cách giải thích duy nhất, có kẻ vu oan giá họa.

Ánh mắt sắc bén của hắn dừng lại trên người Lỗ Mỹ Nhân. Tên yêu quái khổng tước này cho Nhĩ Sanh thời gian ba ngày tìm đến nơi này, nếu thật sự muốn đem nàng đi ma đô Cửu U, hắn thừa sức tự mình mang nàng đi, như vậy cũng sẽ hoàn toàn chặt đứt nguy cơ Nhĩ Sanh đổi ý. Vì sao còn cố ý cho nàng kỳ hạn ba ngày…

Trường Uyên còn đang suy nghĩ, đột nhiên phía sau tiên tôn xuất hiện rất nhiều bóng người ngự kiếm mà đến, nhìn kỹ lại, đó là đám trưởng lão Vô Phương, còn có Trầm Túy và Tễ Linh. Đang lúc mọi người chưa kịp phản ứng, thân ảnh Trầm Túy đã đột nhiên xuất hiện trước mặt Nhĩ Sanh.

Nhĩ Sanh ngẩn người mở miệng gọi: “Sư phụ…”

“Chát!” Không để bất luận người nào có cơ hội ngăn cản, một bạt tai đã giáng xuống trên mặt Nhĩ Sanh. Vẻ mặt Trầm Túy âm trầm phẫn nộ, hoàn toàn không thấy dáng vẻ cợt nhả thường ngày: “Thực là một đồ đệ tốt!” Nhĩ Sanh cả người vô lực, theo lực đạo cái tát này ngã vào lòng Trường Uyên.

Trường Uyên vội vàng ôm lấy Nhĩ Sanh, cảm nhận được thân thể nàng run rẩy, hắn chỉ cảm thấy một cỗ chua xót không nói nên lời nhuốm đầy trái tim, trong lòng sinh ra một cỗ tức giận. Nhưng hắn biết, hiện tại phát hỏa, đánh đám người này cũng không có nửa điểm tác dụng, chỉ có thể ôm chặt lấy Nhĩ Sanh vô cớ bị người vu oan. Trường Uyên lạnh lùng nhìn Trầm Túy nói: “Thần Chử không phải do nàng giết, ngươi không nên đánh nàng.”

Trầm Túy cười lạnh một tiếng: “Ngươi phải biết, trước khi chết tên tiểu tử Thần Chử đó đều chỉ gọi tên ai! Nhĩ Sanh, sao ngươi lại có thể xuống tay được !”

“Người không phải do nàng giết, đương nhiên nàng đâu thể xuống tay!”

Ánh mắt Trầm Túy rốt cục cũng dừng lại trên người Trường Uyên: “Chuyện của Vô Phương ta, có quan hệ gì với ngươi đâu ?”

“Quả thực không có quan hệ, nhưng là, người các ngươi công khai lên án là thê tử của ta, các ngươi vì một chuyện chẳng phải do nàng làm mà muốn trừng phạt nàng, chuyện này thì có liên quan với ta.”

Trầm Túy cười lạnh, rút kiếm khỏi vỏ, chỉ thẳng Trường Uyên nói: “Tránh ra, Vô Phương xử trí nghiệt đồ, không cần người ngoài như ngươi nhúng tay vào.”

Kiếm vừa xuất ra, không khí liền trở nên khẩn trương. Trên không trung các vị trưởng lão đều nắm chặt lấy pháp khí của mình, đối phó với yêu ma, trước nay họ chưa từng mềm lòng.

Nhất thời khắp nơi ngập tràn sát khí.

Author: Tô Tô

Cuộc sống ổn định, năm tháng bình yên

13 thoughts on “Ti Mệnh – Chương 46

  1. haizzz
    nguy cơ trùng trùng bốn phía
    tội cho 2 người quá a :(

  2. tiep di em oi, dang den hoi hap dan. doc ben alobooks roi moi vao day, hay qua

  3. Thanks nàng ,,ủng hộ nhiệt tình :x

  4. truyện hay quá, hôm nào cũng qua nhà nàng hóng ~ing

  5. ta ngứa mắt tên Thiên đê rồi, so ra Trường Uyên với Mạch Khê đều tốt gấp vạn lần hắn ==’
    đoạn cuối báo hiệu chương sau có ngược rồi, ta chuẩn bị uống thuốc trợ tim là vừa >””<

  6. Tính đợi dịch x0ng hết mới đọc =,= mà giờ lỡ đọx 1hơi tới đây òy. Hajizz..

  7. ôi ôi ôi!! chương mới khi nào có thế nàng????!!!

  8. Nàng yêu dấu
    ta đọc 1 lèo rồi mới com cho nàng, ta xin lỗi
    tks nàng nhiều nhắm
    xếp lốt chờ chương mới của nàng
    ghét tk cha thiên đế quá, lúc TM yêu sao kô đón nhận đi, hối hận chết đi
    ta sợ TM kô thật sự yêu TU lắm cơ T.T

  9. truyện hay quá, muội iu tỉ lun rầu, nhưng mà tại sao đọc đoạn ngược muội lại k mảy may tức giậnhay bức xúc ấy nhỉ”? *chớp chớp mắt* có điều truyện quả thật rất hay *cặp mắt trái tim* tks tỉ đã edit *nhào vô ôm tỉ, hun điên cuồng* :”)

  10. sắp qua giai đoạn biệt li này chưa nàng ơi :'(, ta nhiệt liệt ủng hộ tác giả ngược thiên đế =))

  11. Ưc chet a mât.thien đe chet bam thoi tha.that muon cho han hai bat tai.mog cho truog uyen ca som thoat đk.đanh cho han toi boi k con mah giap.than la thien đe ma hen ha .vo si k bag heo cho .cai j ma meh vs thien y chag pai mot tay han gay ra het a. khog hien ah mat cua ty menh the nao ma co the thich noi ten nay

Tám ... tám ... tám ... !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s